Thứ Hai, 25 tháng 5, 2009

RUỐC VÀ LÌ XÌ




ENTRY NĂM NGOÁI, TÁI BẢN

Đây là cái Tết thứ năm Ruốc có mặt trên đời. Và đây cũng là lần thứ năm Ruốc có những bao lì xì trong dịp Tết, dù không nhiều, vì sáng mồng 3 Ruốc đã đi du lịch.

Cái Tết đầu tiên Ruốc mới 5 tháng tuổi, những bao lì xì người lớn nhét vào tay, Ruốc chỉ cầm được 3 giây là thả ra.

Cái Tết thứ hai trong đời, Ruốc cầm bao lì xì xong là đưa vào... miệng, báo hại mẹ Huyền phải nhanh chóng lôi ra ngay.

Đến cái Tết thứ ba, Ruốc cầm bao lì xì là xé ra ngay, ba mẹ nhiều khi rất ngượng nhưng cản không kịp.

Năm ngoái, Ruốc hiểu lì xì là tiền, có thể mua... snack bên tiệm bánh của bác Thanh hàng xóm.

Năm nay, Ruốc nói con để dành lì xì mua ô tô cho ba đưa con đi học.

Trước Tết, Ruốc học gấp được chiếc thuyền bằng giấy nên trong ba ngày Tết vừa rồi, tiền lì xì có khi Ruốc đem ra gấp thuyền rồi... bỏ lung tung trong nhà!

Hôm qua, em Triệu – hàng xóm - tới nhà chơi. Hai anh em chơi ô tô với nhau một lúc, Ruốc hứng chí đem hết bao lì xì của mình cho em Triệu.

Em Triệu bỏ hết lì xì vào túi quần rồi mang về nhà.

Đến tối, cô Sáu hỏi, tiền lì xì con đâu, Ruốc mới kể lại.

Người lớn ngẩn ra.

Cô Sáu tiếc tiền qua nhà em Triệu tế nhị nói khéo với mẹ và bà của em Triệu.

Mẹ Triệu mang hai tờ giấy bạc lớn ra nói là giờ chẳng biết cái nào của Ruốc cái nào của Triệu nên thôi, tôi lì xì cho 2 cháu ở nhà.

Thế là cô Sáu lại thành áy náy. Cô Sáu chỉ muốn xin lại tiền xì lì – chút lộc năm mới của Ruốc thôi. Nay có thể vì một chút tiền ấy mà mất cả tình cảm láng giềng.

Ruốc thì cứ bai bải theo Sáu mà xin lỗi: “Con không biết mà, tại em Triệu đòi nên con cho em, lần sau con không làm vậy nữa”. Cả nhà thì buồn buồn, vừa thương Ruốc vừa nghĩ, bao giờ mình ứng xử với tiền được như Ruốc?

Nhãn:

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Image

Ảnh: Dương Quốc Định. Người mẫu: Dương Trương Thiên Lý

Nhãn:

ĐI CHÙA




Khu du lịch tâm linh Chùa Bái Đính, một quần thể kiến trúc quy mô tọa lạc tại xã Gia Sinh, huyện Gia Viễn (Ninh Bình), cách cố đô Hoa Lư chừng 20 km thời gian qua được báo chí nhắc đến nhiều. Đầu xuân, mình có cơ hội đến đây tham quan những công trình đã hoàn thiện và những hạng mục khác đang còn tiếp tục xây dựng.

CHUA bAI DINH 2 by you.

Trong dòng người lên thăm ngôi chùa cái gì cũng to, có một đứa nhỏ nhỏ...

vOI CAC VI LA HAN CHUA BAI DINH 2 by you.

Trong 501 vị, chỉ có một kẻ không thể nào là La Hán!

chuong to by you.

Quả chuông to vật vã. Bắt chước thiên hạ thường tình, mình vào chụp tấm hình chung với đại hồng chung!

(Còn mấy tấm chưa up được...)

Nhãn:

XÉT XỬ TÊN ĐỒ TỂ CỦA CHẾ ĐỘ KHMER ĐỎ




Ảnh: “Cánh đồng chết” với hàng núi sọ người. Nguồn: worldpress.com

Sau nhiều lần trì hoãn, phiên tòa đặc biệt xét xử tội ác của Khmer Đỏ (ECCC) cuối cùng đã đưa Kaing Guek Eav ra xét xử hôm nay (17.2). Kaing Guek Eav có biệt là ''Duch'', nguyên trưởng trại tra tấn khét tiếng Toul Sleng của chế độ diệt chủng Pol Pot, thường được gọi là trại S-21. Trong các phiên điều trần cuối năm 2008, Duch bị cáo buộc gây ra ''tội ác chống nhân loại và những vi phạm nghiêm trọng Công ước Genève”. Duch phải chịu trách nhiệm về việc tra tấn và thủ tiêu hơn 12.000 người trong trại Toul Sleng, trong đó có cả phụ nữ và trẻ em, trong giai đoạn từ 1975-1979.

anh2 by you.

Duch trước phiên thẩm vấn đầu tiên. Ảnh: nytimes.com

Duch xuất thân là một giáo viên toán, năm nay 66 tuổi và là thủ lĩnh Khmer đỏ trẻ nhất bị đưa ra xét xử. Ông ta đã cải đạo Tin Lành, thừa nhận tội lỗi của mình và xin tha thứ. Duch bị bắt năm 1999 và được chuyển giao cho ECCC vào năm 2007.

Phiên luận tội dự kiến sẽ diễn ra trong vòng 3 ngày vì đây là phiên xét xử công khai đầu tiên nhằm rút kinh nghiệm cho việc tổ chức phiên toà cũng như thủ tục, trình tự xét xử. Theo các quan chức toà án, phiên điều trần đầy đủ dự kiến sẽ được tiến hành vào tháng 3.

Khởi động từ năm 1977, nhưng phải 10 năm sau, tức 2006, ECCC mới được thành lập sau nhiều tranh cãi về cơ cấu cũng như quyền hạn của các thẩm phán quốc tế và CPC, khó khăn về ngân sách. Và cũng phải 10 năm sau, phiên toà xét xử công khai đầu tiên mới được tiến hành. Duch là bị cáo trẻ tuổi nhất cũng đã 66 tuổi. 4 bị cáo khác hiện bị toà giam giữ đều trên 70 tuổi: Nuon Chea (82 tuổi), Khieu Samphan, cựu Quốc trưởng (76 tuổi), cựu Ngoại trưởng leng Sary (82 tuổi) và leng Thirith, vợ leng Sary và là cựu Bộ trưởng Giáo dục và Phụ nữ (76 tuổi). Còn Pol Pot, kiến trúc sư của chế độ diệt chủng này đã qua đời năm 1998.

Chính vì thế, phiên toà lần này được đánh giá là cơ hội cuối cùng để người dân Campuchia đòi công lý cho gần 2 triệu nạn nhân của chế độ diệt chủng Pol Pot từ 1975 đến 1979.

Nhãn:

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2009

KA RA GÌ?

- Này anh Hai, ở trường mẫu giáo của con tôi học, có cháu ăn cơm xong dùng muỗng đánh vào mặt bạn bị thương. Anh viết báo anh đề nghị cấm cho trẻ con ăn cơm bằng muỗng, bằng đũa đi. Cứ bốc mà ăn, đằng nào cũng đưa được cơm vào bụng mà!

+ Ăn cơm thì dùng muỗng, dùng đũa. Còn chuyện trẻ con đánh nhau bằng… công cụ ăn cơm là cá biệt, sao lại đem chuyện cá biệt ra để lấy cớ cho một lệnh cấm hè?

- Thì tôi hỏi anh, hát thì người ta phải nhún nhảy, phải lắc theo tiết tấu để thể hiện hết mình, sao lại cấm khiêu vũ khi hát karaoke?

+ Chắc người ta nghĩ như anh về chuyện ăn cơm: cứ bốc cũng đưa được cơm vào bụng, cần gì đũa muỗng? Hát thì cứ ngồi yên một chỗ cũng thành… âm nhạc thôi, cần gì phải nhảy? Với lại, họ cũng sợ nhảy nhót mà nam - nữ đứng gần nhau quá thì dễ sinh chuyện.

- Nhưng đã quy định phòng karaoke phải có cửa kính để dòm vào bất cứ lúc nào, hát karaoke không được uống rượu bia... rồi còn gì. Nếu cứ sợ nam nữ gần nhau sinh chuyện thì cứ ra công viên, thậm chí lề đường, cũng đầy cảnh trớ trêu, có cấm được đâu.

+ Nhưng mà người ta chưa an tâm. Quy định vậy cho chắc cú.

- Quy thì quy vậy chứ liệu nó có hết khiêu dâm bán dâm không? Hay là người ta thấy cái chữ “khiêu” nó đáng sợ, nên lôi tuột nó vào một rọ ta?

+ Chắc vậy quá!

Nhãn:

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2009

KHOE

bia tho by you.

Cuối cùng thì nó cũng ra đời nhờ sự giúp đỡ động viên của bạn bè.

Cám ơn B.Q.H lo giấy phép. Cám ơm em P.L vẽ bìa. Cám ơn các bác T. , bác N. hỗ trợ kinh phí in ấn, dù chỉ in có 500 bản.

Và bây giờ thì nó thành quà tặng cho bạn bè. Bạn nào muốn bị tra tấn bằng thơ của tớ thì đăng ký nhé!

Nhãn:

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2009

Entry for EARTH HOUR - March 28, 2009




TẮT ĐÈN, BẬT...!

Nhãn:

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2009

MAY

- Công nhận là người Việt có thần kinh thép.

+ Sao ông nói vậy?

- Mới đây, ông đại sứ Nhật Mitsuo Sakata nói rằng “Tôi bị sốc” trên Diễn đàn kinh tế Việt - Nhật tại Hà Nội, khi đưa ra thực tế mà ông trực tiếp khảo sát: Hiện ở Việt Nam chưa có bất kỳ nhà máy thủy tinh nào đạt chuẩn Nhật Bản, khiến nhà máy rượu của Nhật tại nước mình phải nhập… vỏ chai.

+ Cái đó thì có gì mà sốc, rất nhiều ngành sản xuất, VN chỉ tham gia vào công đoạn cuối là gia công mà thôi. Công nghiệp phụ trợ tại VN phát triển không tương xứng với đầu tư. Cho nên xuất nhiều nhưng nhập có khi còn… nhiều hơn là chuyện thường ngày mà!

- Đó, những con số kiểu như là ngành dệt may phụ thuộc đến hơn 70% , gỗ 80%, dược phẩm gần 100%... vào nguyên liệu nhập, rồi đến phân bón, thức ăn gia súc cũng phụ thuộc tuốt…, dân ta nghe hoài nhưng mà chả sốc siếc gì.

- Cũng may, ông đaị sứ không rành tiếng Việt hoặc không có thì giờ đọc báo mình thường xuyên, nếu không thì sẽ “sốc hàng ngày”. Sao mà chiụ nổi, ông hén?

Nhãn:

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2008

ĐỊNH DANH

(Tái bản 1 khúc entry cũ)

Con bé Sao Khuê nhà tôi lúc 4 tuổi, một bữa đang chơi ngoài sân nhà, bỗng reo lên: Ba ơi, gió bay một cái ụp ti tới nhà mình! Tôi hỏi lại vì chưa hiểu: Cái gì con? Cái ụp ti. Chưa hết ngạc nhiên khi nghe một từ lạ hoắc thì nó cầm lấy cái vật thể lạ ấy vào nhà trước sự kinh ngạc của tôi. Hóa ra, hàng xóm phơi đồ, gió bay một cái nịt ngực vào sân.

Kể cho mẹ nó nghe, tôi được giải thích vì sao con bé định danh như thế: Khi đi học mẫu giáo hoặc ra đường, vợ tôi bắt nó phải đeo khẩu trang dù nó rất ghét: Con phải ụp miệng lại chứ không là ho. Nghe riết những lời dặn dò đó, nó tự định danh khẩu trang là cái ụp miệng. Và vì thế, đối với nó, chức năng của nịt ngực phụ nữ là để ụp… cái ti ti! Danh từ ụp ti hiện nay chỉ mới phổ biến trong nhà tôi, search trên Google chắc chắn không có. Nhưng search hình của nó thì nhiều lắm. Nhưng hình ụp ti trên mạng thì trong trạng thái đang được sử dụng nên không dám đưa lên đây minh họa, vì sợ đóng cửa blog!

Blog Page

Nhãn:

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2008

NƯỚNG CÁI GÌ?

Ngô khoai hay khô khoai?

(Chuyện nghe từ một bàn nhậu)

Tiếng cụng ly. Rồi một giọng hát cất lên:

Gió lên rồi căng buồm cho khoái / Gác chèo lên ta nướng ngô khoai / Nhậu cho tiêu hết mấy chai

Tiếng vỗ tay.

+ Ê, sao tui hát hay vậy không vỗ tay cha?

+ Hay… thì có hay. Nhưng mà sai!

+ Cái gì sai?

+ Hát lại vài câu tui chỉ cho chỗ sai!

+ (Hát) Gió lên rồi căng buồm cho khoái / Gác chèo lên ta nướng ngô khoai…

+ Đó… đó sai chỗ đó đó…

+ Chỗ nào?

+ Gác chèo lên ta nướng… Nướng cái gì?

+ Ngô khoai?

+ Sai chính chỗ đó! Gác chèo lên ta nướng KHÔ KHOAI. Biết khô khoai là cái gì không?

+ Là cái gì?

+ Là khô con cá khoai!

+ Karaoke, sách in, TV, internet người ta cũng hát ngô khoai, mà ngô khoai mới có lý chớ!

+ Không phải cái gì có trên truyền thông đại chúng đều đúng cả. Tui hỏi ông, đây là bài dân ca Nam bộ hay Bắc bộ?

+ Nam bộ

+ Người Nam bộ có nói bắp là ngô không?

+ Thì ngô khoai là từ ghép, phổ biến mà!

+ Nhậu rượu đế có ai nhậu với ngô khoai không?

+ Ừ, cũng có lý, nhưng mà tui hỏi lại ông: Đã đi biển, đi sông mà chẳng lẽ không có cá tươi sao mà lại nhậu với cá khô?

+ Thì nhậu cá khô mới “bắc” chớ, với lại đây là bài dân ca phê bình cái thói lười lao động, mấy anh chàng nhậu này cũng lười bắt tôm cá nên phải nhậu với khô cá khoai thôi!

+ Nghe chưa có lý, tui chưa chịu…

+ Không tin thì đi hỏi đi?

+ Tui biết hỏi ai bây giờ?

+ Hỏi anh em bloggers xem, chắc có nhiều người biết về bài "Lý kéo chài" đó à nhen!

Comments

(6 total)

· huynh…

· Offline

Nếu "ngô khoai" thì người ta thường nướng nương ry. Kéo chài giăng bum khơi xa, "khô khoai" là món đc sn, nếu không phi là dân bin thì khó biết. Nhưng đã ra khơi thì cá khoai tươi mi là đc sn chính hiu. Phi nướng khô khoai, y là tính cách ca dân đi bin mê nhu! Bài hát ý đã rõ ri. Còn vn đ ai đúng, dn chng như trong bài là hết ý. S di trá hin nhiên nếu lp li hàng triu ln, nó s "tr thành chân lý". Chăng l báo, đài, karaoke mà sai à? Đng h Tây thì không th sai được!

Tuesday May 1, 2007 - 01:44am (PDT)

· NGƯỜI…

· Offline

Truyn hình và phát thanh sai ng pháp thy s mà không ai chn chnh dùm. Nhng dng câu mà trng ng thành ch ng luôn đy nhóc không th nào đếm xiết, y vy mà có thy ai chnh sa gì đâu. Bác Tú đi lo ch "ngô" hay ch "khô" mà không chu nói dùm cái li ng pháp ca truyn hình, mi ln tôi nghe như thế, hai v chng nhìn nhau và... lc đu!

Tuesday May 1, 2007 - 02:15am (PDT)

· NGUOI…

· Offline

Nhân bác phanvantu nói chuyn sai li hát, tôi thy có chuyn này cn nói: lâu nay, tình trng gii thiu nhng ca khúc ph thơ thường b nhà Đài, các ca sĩ, MC v.v... quên mt người làm thơ. Không biết khi tr tin bn quyn cho ca khúc thu băng đĩa, nhà thơ có được đng nào không nhưng quyn li ca h là được gii thiu như mt đng tác gi thì b thit thòi ri! Cái này cũng là chuyn văn hóa đy!

Tuesday May 1, 2007 - 04:22pm (ICT)

· PHẢN …

· Offline

Có mt câu hát trong bài hát "Đng chí", nhiu người hát sai, mà nhà Đài không biên tp k: "Đêm nay, đng hoang sương mui" thường được hát "Đêm nay, đng hoang sương xung". Sương nào mà ch xung! "Sương mui" mi thy nó ác lit, ch sương xung thì không nói ai cũng biết!

Tuesday May 1, 2007 - 04:31am (PDT)

Em có học chuyên đề dân ca hồi đại học. Thầy em cũng bàn về vấn đề này. Khô khoai là đúng đó anh Tú, em cũng gặp mấy bác làm nghề biển, mấy bác ý cũng cho ăn khô khoai (rất ngon). Thường đi biển dài ngày nên có nhiều lọai cá người ta phơi ngay trên thuyền để ăn dần. Khô khoai là một lọai trong số những lọai cá đó.
Vote cho "khô khoai"!

Nhãn:

Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2008

TỪ MỚI




Không biết phóng viên nào là nguời đầu tiên nghĩ ra danh xưng khác cho huấn luyện viên Henrique Calisto và thủ môn Fabio Santosthầy Tô trò Tốt.

Tôi rất khâm phục sự sáng tạo ấy.

Đã nhiều lần tôi tự thắc mắc: Sao không là “thầy Ca” mà là “thầy Tô” nhỉ? Hóa ra nghe âm thanh và nhìn chữ viết “thầy Tô” nó đã hơn. HLV Henrique Calisto đã sống và làm việc ở Việt Nam nhiều năm, hiểu sâu sắc bóng đá Việt Nam, văn hóa Việt Nam, nên gọi ông là thầy Tô nó mới rặt Việt. Tần suất xuất hiện những cái tên nguời là , là Tốt nhiều hơn là Ca, là San trong tiếng Việt.

Cái hay của sự sáng tạo này là khi những từ đó đưa vào sử dụng, cộng đồng đều hiểu ngay, đều chấp nhận ngay. Và bằng chứng về thành công của sự sáng tạo đó là rất nhiều báo, đài sau này đã bắt chuớc cách gọi thầy Tô trò Tốt trong một số bài viết, bài bình luận bóng đá Việt.

Chuyện sáng tạo từ ngữ như thế thường diễn ra trong đời sống báo chí theo những quy luật nhất định. Đầu tiên là do thói quen viết tắt những từ dài và có tần suất xuất hiện cao. Ví dụ: Forex (thay cho foreign exchange); telecast (television broadcast)… Nhưng cách sáng tạo thú vị là việc chuyển nghĩa những tên riêng (người, địa danh, sự kiện), hoặc danh từ chung nào đó thành các nét nghĩa khác.

Hai Lúa là một ví dụ. Hiện nay trong đời sống ngôn ngữ Việt, từ “hai lúa” được dùng khá đa nghĩa, trong đó có một nghĩa tính từ (rất hai lúa chẳng hạn).

Tên riêng cựu Tổng thống Nga Vladimir Vladimirovich Putin những năm truớc cũng được báo chí khai thác sáng tạo rất độc đáo. Chẳng hạn từ putinport vốn đuợc ghép từ cái tên "Putin" của vị tổng thống này với từ “sport”. Putinport được dùng để chỉ những chính khách yêu thể thao.

Cũng có một loại ruợu ở Nga được định danh bằng cách ghép tên vị tổng thống nổi tiếng này với từ vodka. Đó là ruợu Putinka mà hiện ở Hà Nội vẫn có bán.

Bastistuta, chàng cầu thủ tài hoa, cây săn bàn nhạy cảm người Argentina còn được báo chí đặt cho cái tên rất độc đáo: Batigoal (kết hợp giữa tên Bastistuta và Goal – ghi bàn)

Từ wag trong báo chí tiếng Anh cũng mới xuất hiện. Trước đó nó chưa hề có trong vốn từ tiếng Anh. Ban đầu, wag là cách viết tắt “wife and girl”, như một cách nói lóng để chỉ những người vợ hay bạn gái của các cầu thủ nổi tiếng tới dự một dạ tiệc. Về sau, nó dùng để chỉ chung những người phụ nữ đi cùng một người nổi tiếng. Cho nên, khi nào bạn vào trễ ở một bàn nhậu mà nghe ai hỏi sao không mang wag theo thì bạn cứ tin mình là người nổi tiếng rồi nhé!

Những ví dụ thế chắc là nhiều, entry này như một gợi mở anh chị em cùng chia sẻ và sáng tạo thêm…
Blog Page

Nhãn:

Thứ Năm, 9 tháng 10, 2008

TIN HOT

Seoul: 53 cô gái Hàn dự tuyển lấy chồng Việt Nam

Cảnh sát Hàn quốc vừa chặn đứng một vụ môi giới hôn nhân với người nước ngoài trái phép.

10h sáng 10/10, cảnh sát xứ Hàn đã bắt quả tang 2 kẻ môi giới đang đưa hơn 50 cô gái trẻ đến để cho hai người đàn ông Việt Nam xem mặt, tuyển về Việt Nam làm vợ.

Hơn 50 cô gái Hàn Quốc được đưa lên tầng 3 và lần lượt xuống tầng 2 để 2 người đàn ông Việt Nam xem mặt và kiểm tra cơ thể. Trong lúc những người môi giới đưa các cô gái ra giới thiệu và hai người đàn ông Việt Nam kiểm tra, cảnh sát xứ kim chi đã ập đến kiểm tra và bắt quả tang.

Khuyến mãi gái Đài Loan ở Việt Nam

Mới đây một website tin tức ở Việt Nam đã đăng tải hai bài báo với nội dung phê phán gay gắt các Cty môi giới hôn nhân tại Việt Nam xúc phạm nhân phẩm phụ nữ các nước nói chung và phụ nữ Đài Loan nói riêng. Sự kiện các cô gái Đài Loan muốn lấy chồng Việt Nam bị biến thành hàng quảng cáo, hàng khuyến mãi đang gây xôn xao dư luận tại lãnh thổ này.

Theo tường thuật trong hai bài báo, các cô gái Đài Loan đã bị biến thành hàng hoá với lời rao bán tàn nhẫn.

Giới trí thức Việt Nam đã đặt vấn đề: Nếu tiếp tục để tồn tại tình trạng trên thì Việt Nam sẽ không tránh được tiếng xấu. Chính vì thế, các cơ quan chức năng đang buộc phải xem xét lại những chính sách đối với các Cty môi giới hôn nhân với người nước ngoài.

Gái Trung Quốc bán dâm tại Việt Nam

Ngày 09/10, Phòng CS điều tra tội phạm về trật tự xã hội - CA TP.HN đã triệt phá ổ nhóm mại dâm tại một quán karaoke thuộc quận Đống Đa, Hà Nội. Khi đột kích vào quán này lúc 11 giờ trưa, các trinh sát đã bắt quả tang 4 đôi nam nữ đang có hành vi mua bán dâm tại các phòng 201, 202, 203 và 204.

Cơ quan điều tra đã lập biên bản quả tang và tạm giữ 13 đối tượng gồm: 4 gái bán dâm, 4 khách mua dâm, chủ và 17 gái bán dâm đang sống ngay trong nhà. Được biết, hầu hết gái bán dâm tại đây đều có quốc tịch Trung Quốc.

Giải thoát 31 bé gái bị bán sang Việt Nam

Cảnh sát Việt Nam vừa khám phá một vụ tổ chức bán các bé gái Thái Lan tại Sài Gòn. Các em cho biết đã được chở từ quê nhà vùng nông thôn miền Nam qua biên giới trong những thùng sắt (container) dùng để chở hàng xuất khẩu.

P/S: Chả là dạo này mình hay nghĩ về tin tức trên báo: Tin nào báo bán chạy, tin nào “cúng cụ”, tin nào để "bàn thờ"… Đêm qua nằm mơ đọc được bản thảo của mấy bản tin trên, sáng ra chẳng nhớ phóng viên nào viết thế, tiếc nội dung tin có vẻ hot nên post lại đây.

Blog Page

Nhãn:

Thứ Hai, 15 tháng 9, 2008

AI BIỂU ỔNG KHÔNG BIẾT TIẾNG VIỆT?




Cách đây hơn 10 năm, cơ quan cũ của tôi có lớp học nghiệp vụ do tổ chức SIDA Thụy Điển triển khai. Hai chuyên gia phụ trách đợt 1 là ông Goesta và ông KShell. Ngày đầu tiên, hai ông làm việc cật lực vì phải trực tiếp lắp ráp phòng máy, dạy lý thuyết, tổ chức thực hành...

Bữa đó, ông Goesta vì quyết lắp xong bàn mixer cho buổi dạy chiều có phương tiện học nên bỏ ăn trưa, thông dịch viên không chờ nên đi ăn cơm trước. Khoảng 13 giờ, tôi đang ngồi ở phòng làm việc thì nghe mấy chị cùng cơ quan kêu tên mình thiệt to.

- Có chuyện gì vậy? – tôi hỏi vọng ra

- Qua đây nghe thử ông Thụy Điển nói gì?

Tôi theo mấy chị qua hướng ra nhà vệ sinh cơ quan. Ủa, sao lại là hướng này? , tôi nghĩ thầm nhưng chưa kịp hỏi thì đã tới nơi. Trước mắt tôi là ông Goesta người to lớn như con gấu với vẻ mặt rất “nghiêm trọng”. Dường như đoán ra tôi được gọi đến để giúp đỡ, ông liền xổ về phía tôi và hỏi ngay:

+ AM I NAM OR NU?

Tôi hơi bất ngờ một chút (trước khi nhận ra là "Nữ" ổng phát âm thành "nu") và hiểu nguyên nhân: 2 lối vào nhà vệ sinh của cơ quan tôi không vẽ ký hiệu “đàn ông”, “đàn bà” mà cương quyết chỉ viết chữ Việt là “NAM” và “NỮ” cho nó đậm đà bản sắc dân tộc. Ông Goesta đành phải đứng (chắc cũng 10 phút) sượng trân như thế vì không biết đi lối nào, dù rất muốn rẽ ngay.

Khổ thân, ai biểu ông không chịu học tiếng Việt trước khi qua đây nhỉ!

(Bận quá, bắt chước bác HTGiáp, tái bản entry cũ)

Blog Page

Nhãn:

Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2008

CẶC VÀ DÁI

Entry viết cách nay một năm, xin phép tái bản

Hồi còn sinh viên, một lần về miền Tây Nam bộ ăn đám giỗ, tôi có nghe một sản phẩm dân gian dưới hình thức cặp câu thơ đối rất ngộ nhưng lâu nay chưa thấy nhắc đến trong sách vở:

Nước chảy, cặc bần rung bây bẩy

Gió đưa, dái mít giãy tê tê

Hai câu tả cảnh không có gì đặc sắc. Cái đặc sắc của nó là đưa cả “cặc” lẫn “dái” vào một hình thức thơ trang trọng.

Cũng có một dị bản của hai câu này (khác ở chỗ đổi “nước chảy” thành “sóng vỗ”):

Sóng vỗ, cặc bần run bây bẩy

Gió đưa, dái mít giãy tê tê

Có ở vùng sông rạch miền Tây Nam bộ thì mới hiểu được.

“Dái mít” thì hầu như ai cũng biết, đó là cách nói khác của “khóm mít”. Còn “cặc bần”?

Trước hết, xin nói ngay, “bần” là một loài thực vật. Học giả Vương Hồng Sển viết về cây bần như sau: "Bần là cây gỗ tạp, mọc dựa mé nước, rễ nhiều, bám theo đất phù sa mà làm cho đất có phần vững chắc không trôi khi sóng đánh. Cây bần có lá xanh rất đẹp, ban đêm đom đóm đậu nhiều trông rất xinh. Có trái, ăn với mắm sống rất ngon. Chúa Nguyễn Ánh được nếm qua, rất hài lòng và ban cho tên chữ là Thúy Liễu. Rễ của bần dùng làm nút ve được. Phân ra có loại bần-chua, trái lớn; và bần-ổi, trái nhỏ hơn và tương đối ít chua hơn. Xưa nay, nghề uốn và chơi kiểng, phàm cây kiểng lão và gốc bần quá già, khi nào gốc dẽ ra ngoài bờ ngoài nước thì gọi là nó chiếu thủy, ý nói bóng cây ấy làm dáng và dòm xuống nước".

Image

Sông rạch miền Nam có nhiều loại cây khá đặc trưng, đặc biệt là những cây “mở đất” như đước, mắm. Bần cũng thuộc loại cây có công trong quá trình Nam tiến. Loài bần có những sợi rễ ngoi lên từ mặt bùn đất trông khá gợi tình. Người dân gọi đó là "cặc bần" tương tự như người miền Trung gọi những cội dứa hoang có những rễ cây thon thon nhô đầu đâm ra rồi trườn xuống, lăm le đâm vào bờ suối là “cặc dứa”....

Về Cà Mau, bạn sẽ được biết về cây mắm, cây đước, cây bần với "cặc bần", "cặc mắm". Đó là những loài thực vật cứ như người nông dân lom khom trên vùng đất mới để đi tìm một chốn dừng chân và lặng lẽ, miệt mài sinh sôi nảy nở với vùng đất sình lầy để lấn biển và giữ đất.

Image

Nguyễn Duy trong bài thơ “Đánh thức tiềm lực” có viết:

“Tôi về quê em - châu thổ mới bồi
sông Cửu Long giãn mình ra biển
đất cuồn cuộn sinh sôi và dịch chuyển
cây mắm cây tràm lặn lội mở đường đi”

Cây bần, cái tên gọi đã gần gũi với người nông dân nghèo, thường sống ở bờ sông, nửa ướt nửa khô, chơi với cá đùa với chim. Gốc bần trở thành "bến đò", là nơi dân nghèo neo đậu chiếc xuồng nhỏ. Hầu như không một người dân nghèo miền Tây nào lại chưa từng nếm bát canh chua nấu bằng quả bần. Cây bần cũng là hình ảnh thân thương trong tâm hồn của người miền Tây Nam bộ xa xứ.

Trái bần lúc còn non, ăn cũng rất thú vị. Có một điều độc đáo là hoa bần rất... quý phái: màu trắng tím, cánh hoa đỏ đậm, mảnh, cao. Tiểu nhuỵ nhiều, đáy chỉ đỏ tím, quả bì dày, nạc chua chua; hột nhiều.

Hiện ở miền Tây còn có nhiều khu vực bần sống thành rừng lớn như ở các các huyện Long Phú, Cù Lao Dung (Sóc Trăng). Cây bần đang bị khai thác vô tội vạ để làm củi và rễ làm nút bần xuất khẩu.

Bần tạo thành rừng phòng hộ khá tốt và góp phần ổn định hệ sinh thái nhưng nguy cơ phá bần nuôi trồng thủy sản đang báo động. Cái lợi trước mắt có khi làm người ta không ngần ngại “bần cùng hóa” những rừng bần. Biết đâu có ngày nào đó, bạn sẽ không còn có cơ hội kiểm chứng cái... cặc bần trong câu ca dân gian trên đây?

Blog Page

Nhãn:

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2008

TÁM

Sáng nay mình chế cái blast khi nghe đài thông báo cái tin khai mạc thế vận hội Olympic Bắc Kinh:

“8 giờ 8 phút 8 giây, ngày 8 tháng 8 năm ‘08, mình tám nhé!”

Uống cà phê về nhận được cái quick còm của Nodayroi:

Thôi đi Tám! Tám rủ “8 giờ 8 phút 8 giây, ngày 8 tháng 8 năm ‘08, mình tám nhé”. Vậy mà lúc sang nhà Tám, tui thấy vợ Tám đang tám với 8 đứa con Tám rằng Tám đã đi Tám với 8 con nhỏ tám y như tám. Nghe vậy tui vội kéo ga đến 88km/g qua 8,8 km, quẹo hết 8 khúc cua, ngưng 8 lần đèn đỏ (chửi 8 công an) mới đến số tám, phòng số 8, tầng 8, tòa nhà số 8, đường Lê Văn Tám, tổ 8, khu phố 8, phường 8, quận 8. Ngồi kéo hết 8 gói thuốc 888, uống hết 8 lon bia (đi xả hết 8 bận!). Đợi Tám tám 8g 8p 8g rồi mà Tám vẫn chưa hết tám với bạn tám của Tám. Thật tình thấy Tám tám, tui cũng muốn nhào vô tám chút, nhưng ngặt một nỗi Tám đâu tám ít và Tám chỉ tám về Tám và nhà Tám thôi. Bạn tám với nhau mà Tám còn hổng để chỗ tám thì làm sao tui tám được với Tám.

Thôi để khi nào page view của Tám lên 888888 tui qua nhà Tám tám với Tám đủ 8 tiếng luôn nhé Tám. Rút kinh nghiệm lần tám này, lúc đó, dù Tám có đang tám với 8 hay 888 đứa thì tui cũng nhào vô xô hết mấy đứa tám kia ra để tui tám với Tám. Tám nhớ nhe Tám, nhớ 888.888 nhé!

Quickcom của Rhum:

Có tin, khi Tám đang tám với 8 cô tại phòng số 8 thì 8 công an ập zô, chìa 8 cái còng số 8 ra còng tay Tám và các cô tám!

Bạn nào có thích tám thì tám vào đi, sắp tới tháng 8 rồi!

Blog Page

Nhãn:

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2008

SAO CÁC ANH GỠ CÁI ĐÀI BBC CỦA TÔI?




(Entry tái bản)

Hồi mới ra trường về nhận công tác ở Đài Phát thanh Đồng Nai (lúc đó chưa có truyền hình), đời sống còn vất vả lắm, anh bạn kỹ sư điện tử ở cùng nhà tập thể rủ tôi phụ anh ta làm thêm nghề sửa chữa điện tử. Tôi chỉ phụ đúng nghĩa vì có biết gì đâu mà sửa.

Có nhiều chuyện vui lắm. Hôm nay xin kể 2 chuyện.

1. Một lần, có ông khách đem đến một chiếc máy radio nhờ sửa gấp. Bạn tôi bận tay. Tôi có nhiệm vụ “tiếp xúc khách hàng”, nghe yêu cầu, trao đổi hoặc hẹn khách. Qua nhiều lần quan sát, tôi bắt chước ông bạn. Nhận cái máy “ra-dô” của ông khách, việc đầu tiên của tôi là kiểm tra nguồn điện (power). Tôi tháo pin ra, lấy dây cắm điện vào, đeo headphone, mở máy: Máy vẫn hoạt động tốt. Tôi reo lên như một phát hiện: Máy bác không có vấn đề!

Anh bạn kỹ sư trừng mắt với tôi và nói chen ngay vào: “Ông để tôi coi! Cứ để đó! Công việc của ông là gì ông biết rồi!” - Quay qua ông khách, anh ta nói nhanh - Máy bác chắc hư transitor công suất, để lát cháu coi lại. Bác chịu khó ra tiệm mua dùm mấy cục pin mang về đây.

Khi ông khách đi mua pin, ông bạn giải thích: Nhìn mấy cục pin sét thế kia, tôi biết máy ổng chỉ hết pin thôi, radio ít hư lắm. Nhưng cái nghề này, người ta mang máy tới là phải tìm cách mà… bói cho ra “pan” để sửa chứ. Tối nay lấy tiền đâu mà uống cà phê?

2. Một lần tôi đang ngồi phụ sửa máy thì có một ông cụ mang chiếc “ra-dô” tới và chửi rất to:

- Tại sao các chú gỡ cái đài BBC của tôi? Các chú sửa máy kiểu gì mà lại thay đồ đạc của tôi? Các chú thay cái đài BBC bằng cái đài Đồng Nai, bây giờ các chú phải trả ngay cho tôi!

Tôi định giải thích cho ông ta hiểu cơ chế hoạt động của máy thu thanh, không có cái Đài cụ thể nào trong máy tương ứng với từng bộ phận như ông ta hiểu nhưng vừa cất lời thì bạn tôi đã cản. Anh ta nói nhanh:

- Tụi cháu không gỡ cái đài BBC của bác, nhưng chắc bác mở chưa đúng chỗ thôi.

- Bình thường cây kim tôi vặn tới chỗ này là nghe được đài BBC, giờ vặn tới đó là chỉ nghe đài Đồng Nai.

- Bây giờ là 10 giờ sáng, cả Đài Đồng Nai và Đài BBC tiếng Việt đều chưa phát sóng nên cháu chưa thử lại cho bác xem. Thôi bác về đi, tối bác ra lúc đó cháu mở cho bác nghe.

Sau một hồi thuyết phục, ông cụ ra về, ông bạn kỹ sư quay qua nói với tôi: Tại ông gắn kim không đúng chỗ nên ông cụ dò đài theo chỗ cũ không nghe được. Thôi để chờ Đài Đồng Nai phát sóng tôi lấy chuẩn tần số 720 kHz mà canh kim lại…

***

Chỉ có mỗi việc canh kim chỉ vạch tuning cho cái máy thu thanh mà làm không xong, tôi nhủ thầm, chắc mình chỉ có thể làm nhà báo tỉnh lẻ tầm tầm, không thể thành thợ sửa điện tử được. Nghề nào cũng cần có... nghề vậy!

Blog Page

Nhãn:

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2008

Entry for June 18, 2008

Image
Cám ơn Opoap đã thiết kế tặng cái nền thiệp này

Nhãn:

Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2008

VÌ SAO THÀNH PHỐ CHƯA TRỒNG CÂY CAO SU?




(Chuyện nghe kể ở bàn nhậu – Entry tái bản)

Trong một cuộc họp bàn về việc tạo lá phổi xanh cho thành phố trước tình trạng ô nhiễm môi trường, các chuyên gia thảo luận sôi nổi về việc chọn cây gì để trồng cho các con đường vừa tạo bóng mát, tạo màu xanh và vừa có giá trị kinh tế.

Một trong những ý kiến đề xuất được hội nghị nhất trí là nên trồng cây cao su. Cao su thỏa mãn các yêu cầu trên, đặc biệt là giá trị kinh tế khá cao.

Khi những người có trách nhiệm chuẩn bị ra quyết định về việc trồng cao su thì có một lá thư kiến nghị gửi đến đề xuất không nên triển khai.

Nội dung lá thư đó đại khái: lâu nay hình ảnh những hàng me trên các con phố đã ăn sâu trong tâm hồn cư dân đô thị này. Một nhà thơ – nhạc sĩ quá cố đã có câu hát:

Con đường có lá me bay

Chiều chiều ta lại cầm tay nhau về…

Câu hát quá quen thuộc này chắc chắn phải sửa lại cho phù hợp với quyết định trồng cao su, đại khái là:

Con đường có lá CAO SU

Chiều chiều ta lại cầm ..... nhau về…

Tìm cái bộ phận nào để cầm cho hợp lý và hợp vần? Lại phải có một hội nghị nữa. Nhưng chưa có chuyên gia nào nghĩ ra nên đến nay cây cao su vẫn chưa được trồng trong thành phố.

-----------------------------------------------

Ha ha... Đọc cái này em nhớ lại 1 chuyện:

Một buổi đi trên đường Đê La Thành, gió thổi lá xà cừ bay vèo vèo. Em hứng chí đọc:
"Con đường có lá me bay
Cho em được nắm bàn tay..."

Rồi đến đoạn:
"Con đường có lá cao su
Cho em được nắm..."

Thì cô bé em em ngồi sau xe hét toáng lên: "Cái vần U". ^_^

Em lại nghĩ, nếu mà người ta trồng cây Mít hoặc cây Vông thì sao nhỉ?

Tuesday May 15, 2007 - 02:20pm (ICT)

Đó là TỬ VẬN em ơi! Các bác làm thơ chuyên nghiệp còn sợ mà!

Wednesday May 16, 2007 - 10:44am (ICT)

Vẫn có thể trồng Cây CAO SU:
Con đường có lá CAO SU
Chiều chiều ta lại cầm ...DÙ...đi chơi
(Nhớ đến ô dù cho mình lên chức, chiều chiều đi nhậu gọi cho...Ô DÙ...Huuuuúu)

Thursday May 17, 2007 - 12:23am (ICT)

Hay quá!
"Con đường có lá CAO SU
Chiều chiều ta lại cầm ...DÙ...đi chơi"
Cái này chắc nhiều người hổng nghĩ tới được.

Thursday May 17, 2007 - 08:48am (ICT)

Cầm dù thì đạt các yêu cầu về vận luật nhưng thử tưởng tượng, trong thành phố (trời không mưa) có những cặp tình nhân đội ô (không nên nói "đội dù") đi chơi dưới bóng mát cao su... thì cũng hơi giống anh chiến sĩ trong bài hát của nhạc sĩ Hoàng Việt, khi ngang qua khu rừng vắng, tự nhiên "cười một mình", chưa đã, anh "cất tiếng hát vang"!

Thursday May 17, 2007 - 01:20pm (ICT)

Cây CAO SU, cũng có thể lắm chứ!


- Con đường có lá Cao Su
Chiều chiều ta lại chở "U" ta về


("U": Có thể là U60, U40, U30, U21, U20, ... hay U của sắp nhỏ cũng hổng chừng!)

Thursday May 17, 2007 - 04:23pm (ICT)

Hai Miền Đông ơi, nếu "u" mà được hiểu là "u nhà nó", "u sắp nhỏ" (ở miền Bắc) thì vào thơ vào nhạc hơi bị khó. Còn nếu hiểu là U30, U20... hơi bị được!
Rất độc đáo!

Thursday May 17, 2007 - 05:20pm (ICT)

Bác Tú ra đề khó quá. Bác đòi tìm cái BỘ PHẬN nào cho phù hợp. Tôi tra cả ngày thấy được 2 cái, mà nói ra nó ngượng quá! Hay là lấy cái MU - được hiểu là MU BÀN TAY - vì cầm "mu nhau về" xét cho cùng là cầm tay nhau về. Được không ạ?

Friday May 18, 2007 - 11:50am (ICT)

Blog Page

Nhãn:

Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2008

RU CON

(Chuyện vui tái bản)

Thằng nhóc 2 tuổi của nhỏ bạn tôi hay quấy. Tối nào cũng khóc dai không chịu ngủ. Cô bạn tôi vốn là dân cán bộ Đoàn và hơi hiện đại nên không biết hát ru kiểu các cụ. Đành phải sử dụng tân nhạc.

- Giải phóng miền Nam chúng ta cùng quyết tiến bước…

Thằng bé vẫn không nín.

- Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng…

Thằng bé chẳng buông tha.

Thôi thì chuyển qua phong cách trữ tình, Mỹ Tâm vậy:

- Ước gì, anh ở đây giờ này…

Thằng bé càng gào to.

Vừa mệt vừa tức, bạn tôi gào lại: “Tao đã ru mày bằng tất cả thể loại mà mày không chịu nín cho. Thôi cho mày nghe Đài vậy!”

Bạn tôi với tay lấy remote. Một kênh truyền hình bạn chọn theo thói quen. Thằng bé bỗng dưng nín bặt.

Và cứ thế, hằng đêm, khi nào thằng bé gào lên là đã có Đài… dỗ nín. Liệu pháp dỗ con này vẫn còn được bạn tôi áp dụng đến nay chưa chuyển giao.

Tin hay không tùy bạn. Còn kênh nào dỗ được thằng bé bạn tôi chưa chịu nói ra. Mà con tôi thì lớn và không có nhu cầu dỗ nên tôi cũng chẳng cần khai thác làm gì

Blog Page

_uacct = "UA-4099493-1"; urchinTracker();

Nhãn:

CHUYỆN NHẶT ĐƯỢC TỪ MỘT CUỘC THI TUYỂN MC




(Entry tái bản)


Thành phố Biên Hòa tổ chức cuộc thi tuyển người dẫn chương trình. Thí sinh X bốc thăm. Đề thi của anh: Giới thiệu đêm nhạc tưởng nhớ cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Cuộc thi được truyền hình trực tiếp.
Người dẫn chương trình chính thức của đêm thi thông báo kết quả bốc thăm và giới thiệu đôi nét về thí sinh X. Trong bản tự khai về mình, X nói rằng anh rất rành các quán nhậu và quán cà phê ở Biên Hòa.

Hãy xem anh ta đã ứng biến để xử lý dẫn chương trình đêm nhạc có các bài hát và ca sĩ được ban tổ chức giao cho anh ta như thế nào. Dưới đây là phần trình bày của thí sinh X, chỗ nào chữ in nghiêng là tôi viết thêm.

Thưa quý vị! Nói đến Trịnh Công Sơn là nói đến một nhạc sĩ tài hoa, bất hủ. Mọi lời lẽ diễn đạt đều vô nghĩa. Cho nên hãy để giai điệu của Trịnh Công Sơn thay lời dẫn của tôi. Và chúng ta sẽ bắt đầu chương trình ngay sau đây.


(có tiếng nhạc dạo – đèn sân khấu tắt bớt, những ngọn nến (nến giả) bật lên)

+ Thưa quý vị!
Sống trên đời không ăn miếng dồi chó
Chết xuống âm phủ biết có hay không?
Thịt cầy ghé quán Hai Thông
Mắm tôm rất tuyệt, nhậu không muốn về
Rựa mận thì hết chỗ chê!
Chả chìa, dồi nướng không mê được à?
Sau đây bài hát: PHÔI PHA…

(ca sĩ ra trình bày bài Phôi pha)

+ Thưa quý vị!
Đường Năm (mới) ở Biên Hòa
Bia ôm chẳng có, mát – xa chẳng hề
Đặc biệt có quán Đồng Quê
Sau đây: “Một cõi đi về”, đơn ca!

(ca sĩ ra trình bày bài “Một cõi đi về”)

(Có vẻ như anh ta khoái lục bát, vì nó dễ làm, dễ ứng khẩu nhưng 2 bài rồi đều giới thiệu bằng lục bát nên đến bài này anh ta đổi phong cách chăng. Đúng thế, thí sinh X tiến sát xuống hàng ghế khán giả… )

+ Các bạn ơi, ở Biên Hòa các bạn biết quán Phước Ốc không? (chả nghe ai nói gì) Vâng, tất cả các bạn đều biết đến quán Phước Ốc, một quán ăn bán toàn hải sản như nghêu đút lò, ốc hấp, tôm nướng xiên, ốc đỏ, hàu sống, cua, cua rất ngon nhưng hơi bị mắc… Và một khi nói đến hải sản, chúng ta nhớ ngay đến biển. Về sự nhớ đến biển, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có bài hát rất hay (ngưng một chút, hắng giọng) Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về. Vâng, các bạn biết tôi muốn nói đến ca khúc nào không? (đưa mic xuống khán giả nhưng tiếng đồng thanh nhỏ quá, thí sinh nói luôn) Biển nhớ!

(ca sĩ ra trình bày bài “Biển nhớ”)

(Thí sinh tranh thủ thay áo khoác ngoài)

+ Thưa quý vị!
Trời ươm nắng, cho mây hồng
Cho em dẫn chồng ăn lẩu Năm Ri
Bạc tiền nếu khó khăn chi
Đường Năm, em dẫn chồng đi Lẩu Bò
Chồng em lên chức quan to
Nhà hàng Quyết Thắng tha hồ, được không?
Sau đây bài hát “Mưa hồng”…

(ca sĩ ra trình bày bài “Mưa hồng”)

(Đến bài này thì thí sinh không thay áo mà thay kiểu thơ)

+ Thưa quý vị!
Em đi qua chuyến đò
Con trăng đang nằm ngủ
Khi em tìm vui thú
Ghé CÀ PHÊ CỘI NGUỒN
Quán cà phê Cội Nguồn, quán đẹp nhất Biên Hòa, có wifi, có cà phê ngon, có ăn sáng, cơm trưa văn phòng... Vâng nhắc đến cà phê Cội Nguồn, tôi nhớ ngay tới một ca khúc nổi tiếng của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, quý vị có biết đó là bài gì không?
Vâng đó là bài Biết đâu nguồn cội. Sau đây mời quý vị cùng thưởng thức…

(ca sĩ ra trình bày bài “Biết đâu nguồn cội”)


+ Thưa quý vị! Những người Đồng Nai chúng ta tự hào về mảnh đất có bề dày 300 năm hình thành và phát triển. Đồng Nai có rất nhiều đặc sản, đặc trưng. Đồng Nai cũng là miền đất công nghiệp năng động với những dịch vụ hoàn hảo, trong đó có dịch vụ ăn uống. Nhắc đến tỉnh này, chúng ta có thể tự hào:
Đồng Nai có bưởi Tân Triều
Có đường quốc lộ với nhiều công an
Em đi chân dấu địa đàng
Em qua Lúa Việt, em sang Cây Dừa
Sau đây bài hát Diễm Xưa


(ca sĩ ra trình bày bài “Diễm xưa”)

+ Thưa quý vị!
Nhìn những mùa thu đi
Vào cà phê Dạ Thủy
Chiều một mình qua phố
Ghé cà phê thằng Bờm
Nhớ mùa thu Hà nội
Kéo nhau về quán Treo
Nối vòng..... (BGK cắt)

(Hình như thí sinh X định liệt kê một loại quán cà phê như Sông Trăng, Trúc Hoa Viên, Ngõ Hạnh, Xí Ngầu… nhưng Ban tổ chức đã thông báo hết giờ)

Thí sinh này sau đó không được vào vòng trong. Lý do thế nào chưa nghe ban giám khảo giải thích.

Nhãn: