Thứ Hai, 25 tháng 5, 2009

SMS




TIN NHẮN

Đăng ký một ác - câu trên mạng

Mỗi ngày được 5 tin nhắn fờ - ri

Bao ngày rồi "khuyến mãi" vẫn nguyên xi

Lời yêu thương gửi bao nhiêu cho đủ?

__________________________

Ảnh "khai thác" từ VietnamNet



Nhãn:

PHẢI UỐNG RƯỢU THÔI!




1. Sinh ra trong một xã anh hùng, một huyện anh hùng của một tỉnh anh hùng (Quảng Nam), lớn lên ở một huyện anh hùng (Trảng Bom), rồi một thành phố anh hùng (Biên Hòa) của một tỉnh anh hùng (Đồng Nai), học đại học, cao học trong những thành phố anh hùng (TP Hồ Chí Minh), công tác trong một tỉnh anh hùng (Đồng Nai), từng phỏng vấn nhiều anh hùng (như Nguyễn Thành Trung, Nguyễn Việt Thành...), quen với những anh hùng như Trần Công An, Phạm Hạnh Phúc..., có thằng bạn tên trùng với một anh hùng (Hồ Văn Giáo)…, nói chung, phẩm chất anh hùng chung quanh mình quá nhiều.

Mà sao mình vẫn hèn?

2. Mới đây, trong một cuộc họp cuối năm của giới phóng viên, có một vị lãnh đạo báo chí lên hùng hồn phát biểu. Ông thao thao về vai trò, vị trí của nhà báo trong tình hình mới. Và kết luận, nhà báo bây giờ cần phải có tâm, có tầm, và có lá gan to. Còn làm sao để có ngần ấy thứ thì ông không nói ra.

Anh em phóng viên ngồi dưới hỏi nhau: Có tâm, có tầm thì đã nghe, đã biết phải rèn luyện. Còn làm sao có lá gan to?

Một nhà báo có tuổi nghề cao, chậm rãi:

- Muốn có lá gan to thì siêng uống rượu thôi!

3. Kết luận: Blogger nào mời mình đi nhậu là góp phần giúp mình rèn luyện phẩm chất anh hùng, phát triển lá gan. Nhậu, xét cho cùng, là nhậu vì sự nghiệp đấy!



Nhãn:

NẾU CÁ BIẾT NÓI




CÂU CÁ GIẢI TRÍ GẦN ĐÂY THÀNH DỊCH VỤ KHÁ HOT. PHÀM CÁI GÌ THU HÚT THÌ NGƯỜI TA CÓ NHIỀU MÁNH KHÓE CẠNH TRANH. TÔI KHÔNG PHẢI DÂN CÂU, NHỮNG CHI TIẾT NÀY MỚI NGHE ĐƯỢC TRONG BỮA NHẬU... CÁ HÔM QUA TỪ ANH LÊ HOÀNG, MỘT NHÀ KINH DOANH CẦN CÂU, VÀ CŨNG LÀ CTV BÁO CHÍ Ở ĐỒNG NAI...

Dịch vụ câu cá hiện nay có nhiều hình thức thu hút khách. Phổ biến nhất là hình thức bán vé: dân đi câu chỉ được phép mỗi người một cần với giá mỗi lượt câu khoảng 50.000 đồng vào các ngày thường, từ 7 giờ đến 17 giờ. Có nơi linh động cho câu theo giờ hay buổi, giá thấp hơn. Số cá câu được, tất nhiên, sẽ thuộc “quyền sở hữu” của các người câu. Nhưng cũng có vài điểm câu cá giải trí không thu tiền người câu, không khống chế số cần câu, nhưng số cá câu được đem cân ký, tính tiền theo giá… chợ cho người câu.

Theo nhiều người dân trong nghề thì nuôi cá, thả cá cho khách vào câu còn lâu mới…lỗ! Bởi hầu hết giới chủ của các điểm câu cá giải trí thường “đốt giai đoạn”, họ không nuôi cá chi cho mất thời gian chăm sóc, tốn kém tiền thức ăn… Họ “săn lùng” mua cá trực tiếp từ nguồn cá tại các lồng bè nuôi cá với giá sỉ, từ 10.000 - 30.000 đồng mỗi ký cho từng loại cá và kích cỡ. Sau đó mang về “đổ cá” vào ao.

Có những điểm câu cá lội đầy ao nhưng chẳng chịu “rớ” mồi, cắn câu, khiến cho nhiều “ngư ông” thuộc hàng cao thủ cũng đành…bó tay. Tại sao?

Cá tra, cá trê, cá chép, cá trôi đánh hơi được mồi câu là nhờ có râu. Vì thế, có một số chủ ao cá quyết định... cắt râu cá!

Chuyện cắt râu cá sau này cũng bị bể, nhiều chủ ao chơi “chiêu” khác: cho cá ăn no hay “lén” kéo lưới bớt cá…lớn, làm cho cá nhát mồi trước khi cho người vào câu

Vì cá không biết nói, và dân câu cũng không vừa, nên để đối phó với những trường hợp chủ ao cá thiếu sòng phẳng như thế, nhiều tay câu đã dùng loại lưỡi câu “bẫy”, gọi là lưỡi dĩa. Lưỡi câu dĩa gồm từ 6 - 8 lưỡi… cực kỳ bén nhọn, dân câu sẽ “canh me” con cá nào…bén mảng tới là giật. Cá mắc phải lưỡi dĩa, cá sẽ không còn là … con cá nữa mà là…quái ngư: vi vẩy, bụng dạ mặt mũi của cá te tua!

Gần đây, một số nơi tổ chức thi câu cá có thưởng. Câu cá có thưởng cũng được tổ chức với nhiều hình thức phong phú, độc đáo. Cái chiêu thu hút nhất khách hàng là mắc thẻ bài bằng chất dẻo vào các chú cá, trên đó có ghi số lượng vàng (từ nửa chỉ, 1 chỉ, 2 chỉ đến 1 lượng). “Cần thủ” nào câu được những chú cá có mang thẻ bài sẽ nhận phần thưởng bằng vàng với số lượng ghi trên thẻ. Thế nhưng những con cá được gán tấm thẻ bài một lượng vàng trở lên cũng được cho ăn no nê rồi. Dân câu có thưởng đa phần câu được loại nửa chỉ. Có người thỉnh thoảng cũng trúng “mệnh giá” vàng cao hơn. Nhưng, số tiền mỗi người đi câu đóng làm thẻ hội viên và mua vé cũng không phải là thấp.

Nếu cá biết nói thì entry về dịch vụ câu cá này còn dài hơn.


Nhãn:

ĐỔI VỢ




+ Này chị, cho tôi ngồi chỗ này được không?

+ Ơ cái anh này, đi máy bay thì anh ngồi theo số ghế mà!

+ À, thế hả chị. Tôi lần đầu đi máy bay. Đi công tác chị à. Nhà nước cho đi bằng máy bay mới được đi!

+ Đưa tôi coi cái thẻ lên máy bay của anh. Đúng rồi, số ghế anh đây, ngồi kế bên tôi.

+ Vâng, cô tiếp viên lúc nãy cũng chỉ vào đây! Xin lỗi, chị công tác ở đâu?

+ Tôi á? Tôi làm ở Tập đoàn Quỹ Đầu tư Sài Gòn (Sài Gòn Invest Group)

+ Thế à! Tôi mới đọc trên VnExpress, thấy nói chỗ chị năm nay thưởng Tết cao lắm! Chị cứ bấm vào đây là coi cái tin đó được!

+ Đâu bao nhiêu đâu anh, người cao nhất có 3 tỷ mà!

+ Sao chị nói tiền tỷ mà nghe nhẹ hều vậy. Đời làm công chức hơn 20 năm của tôi chưa khi nào có món tiền trăm triệu. Biết thế...

+ Biết thế thì sao anh?

+ À, không, một ý nghĩ bất chợt ấy mà!

+ Thì anh cứ nói cho vui, tôi với anh là khách qua đường mà...

+ Ý tôi là giá biết thế thì trước đây mình lấy quách một cô làm ở Tập đoàn Quỹ Đầu tư Sài Gòn cho nó sướng!

+ Thì bây giờ anh đổi vợ đi! Nói thiệt với anh, tôi cũng chẳng làm ở Tập đoàn Quỹ Đầu tư Sài Gòn đâu, đang đi kiếm một anh nào làm ở cái Quỹ này mà chịu mình, mình đổi chồng trong dịp Tết này đây!



Nhãn:

TIN BÁO NÀO?

Vợ tôi, người quyết định chính chuyện mua sắm trong nhà, hôm qua đọc báo và hỏi:

- Bây giờ phải tranh thủ sắm hàng Tết hay đợi đến gần Tết mới sắm anh?

- Sao em lại hỏi như vậy?

- Anh coi, báo Thanh Niên thì nói là “Tết này giá cả tăng cao”. Sau khi đưa ra nhiều luận cứ, bài báo kết luận là: “Theo dự đoán, giá tiêu dùng tháng 2, tháng 3 năm nay sẽ tăng cao nhất so với tốc độ tăng của hàng chục năm trước đó (có thể trên 4,2%)”.

Image

Trong khi đó, báo Tuổi trẻ thì nói là “hàng tết sẽ ổn định giá” tại thị trường thành phố Hồ Chí Minh. Sài Gòn mà giá ổn định thì cả nước này sẽ ổn định. Bài báo này nói là “Sở Thương mại TP.HCM vừa có buổi làm việc với các doanh nghiệp để bàn biện pháp bình ổn giá cả trước và sau Tết”.

Image

- Cái tít của báo Tuổi Trẻ có dấu chấm hỏi không?

- Dạ không. Tin báo nào giờ anh?

Bạn nào biết tư vấn dùm vợ tôi.


Nhãn:

CẶC VÀ DÁI




Cách nay hơn 20 năm, về miền Tây Nam bộ đám giỗ, tôi có nghe một sản phẩm dân gian dưới hình thức cặp câu thơ đối rất ngộ nhưng lâu nay chưa thấy nhắc đến trong sách vở:

Nước chảy, cặc bần rung bây bẩy

Gió đưa, dái mít giãy tê tê

Hai câu tả cảnh không có gì đặc sắc. Cái đặc sắc của nó là đưa cả “cặc” lẫn “dái” vào một hình thức thơ trang trọng như Đường luật.

Cũng có một dị bản của hai câu này (khác ở chỗ đổi “nước chảy” thành “sóng vỗ”):

Sóng vỗ, cặc bần run bây bẩy

Gió đưa, dái mít giãy tê tê

Có ở vùng sông rạch miền Tây Nam bộ thì mới hiểu được.

“Dái mít” thì hầu như ai cũng biết, đó là cách nói khác của “khóm mít”. Còn “cặc bần”?

Trước hết, xin nói ngay, “bần” là một loài thực vật. Học giả Vương Hồng Sển viết về cây bần như sau: "Bần là cây gỗ tạp, mọc dựa mé nước, rễ nhiều, bám theo đất phù sa mà làm cho đất có phần vững chắc không trôi khi sóng đánh. Cây bần có lá xanh rất đẹp, ban đêm đom đóm đậu nhiều trông rất xinh. Có trái, ăn với mắm sống rất ngon. Chúa Nguyễn Ánh được nếm qua, rất hài lòng và ban cho tên chữ là Thúy Liễu. Rễ của bần dùng làm nút ve được. Phân ra có loại bần-chua, trái lớn; và bần-ổi, trái nhỏ hơn và tương đối ít chua hơn. Xưa nay, nghề uốn và chơi kiểng, phàm cây kiểng lão và gốc bần quá già, khi nào gốc dẽ ra ngoài bờ ngoài nước thì gọi là nó chiếu thủy, ý nói bóng cây ấy làm dáng và dòm xuống nước".

Image

Sông rạch miền Nam có nhiều loại cây khá đặc trưng, đặc biệt là những cây “mở đất” như đước, mắm. Bần cũng thuộc loại cây có công trong quá trình Nam tiến. Loài bần có những sợi rễ ngoi lên từ mặt bùn đất trông khá gợi tình. Người dân gọi đó là "cặc bần" tương tự như người miền Trung gọi những cội dứa hoang có những rễ cây thon thon nhô đầu đâm ra rồi trườn xuống, lăm le đâm vào bờ suối là “cặc dứa”....

Về Cà Mau, bạn sẽ được biết về cây mắm, cây đước, cây bần với "cặc bần", "cặc mắm". Đó là những loài thực vật cứ như người nông dân lom khom trên vùng đất mới để đi tìm một chốn dừng chân và lặng lẽ, miệt mài sinh sôi nảy nở với vùng đất sình lầy để lấn biển và giữ đất.

Image

Nguyễn Duy trong bài thơ “Đánh thức tiềm lực” có viết:

“Tôi về quê em - châu thổ mới bồi
sông Cửu Long giãn mình ra biển
đất cuồn cuộn sinh sôi và dịch chuyển
cây mắm cây tràm lặn lội mở đường đi”

Cây bần, cái tên gọi đã gần gũi với người nông dân nghèo, thường sống ở bờ sông, nửa ướt nửa khô, chơi với cá đùa với chim. Gốc bần trở thành "bến đò", là nơi dân nghèo neo đậu chiếc xuồng nhỏ. Hầu như không một người dân nghèo miền Tây nào lại chưa từng nếm bát canh chua nấu bằng quả bần. Cây bần cũng là hình ảnh thân thương trong tâm hồn của người miền Tây Nam bộ xa xứ.

Trái bần lúc còn non, ăn cũng rất thú vị. Có một điều độc đáo là hoa bần rất... quý phái: màu trắng tím, cánh hoa đỏ đậm, mảnh, cao. Tiểu nhuỵ nhiều, đáy chỉ đỏ tím, quả bì dày, nạc chua chua; hột nhiều.

Hiện ở miền Tây còn có nhiều khu vực bần sống thành rừng lớn như ở các các huyện Long Phú, Cù Lao Dung (Sóc Trăng). Cây bần đang bị khai thác vô tội vạ để làm củi và rễ làm nút bần xuất khẩu.

Bần tạo thành rừng phòng hộ khá tốt và góp phần ổn định hệ sinh thái nhưng nguy cơ phá bần nuôi trồng thủy sản đang báo động. Cái lợi trước mắt có khi làm người ta không ngần ngại “bần cùng hóa” những rừng bần. Biết đâu có ngày nào đó, bạn sẽ không còn có cơ hội kiểm chứng cái... cặc bần trong câu ca dân gian trên đây?

Blog Page

Nhãn:

BÀ GIÀ NGHIỆN CHAT và...




1. Người dân khu phố III phường phường Tân Mai, thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai bây giờ đã quen với hình ảnh một bà cụ 87 tuổi ngồi điều khiển máy tính để... chat. Đó là bà Nguyễn Thị Thứa, một người mẹ của nhiều đứa con, một người bà của nhiều đứa cháu làm ăn, sinh sống xa quê. Hãy nghe bà lý giải quá trình “nghiện” internet của mình:

“Suốt bao nhiêu năm, gia đình tôi vẫn giữ được truyền thống: ngày mùng một Tết là ngày sum họp, ngày cúng ông bà tổ tiên, con cháu phải có mặt không sót một ai. Các con, các cháu tôi ai cũng ý thức rằng ngày Tết có một ý nghĩa thiêng liêng... Nhưng rồi do hoàn cảnh, mười năm nay, Tết đến, gia đình tôi không được đông đủ như trước nữa, vì có mấy đứa con đi nước ngoài. Mấy năm đầu, Tết đến là phải chuyện trò bằng điện thoại quốc tế, nói chuyện chúc Tết cũng gần hết buổi sáng mùng một, để mỗi người ‘’bên kia’’ gặp được đầy đủ từng người ‘’bên đây’’. Nghe giọng con, giọng cháu qua điện thoại vui lắm, nhưng rồi cũng bùi ngùi vì sự thiếu vắng sau những lần nói chuyện ngắn ngủi ấy. Cách nay mấy năm, thằng út dẫn tôi ra tiệm internet có cái webcam để tôi được nhìn thấy mặt con cháu, nói chuyện. Sau đó, thấy hay quá, con cháu tôi vẫn hẹn mẹ để gặp nhau trong những ngày nghỉ lễ, đám giỗ... Còn giờ đây, internet kéo về tận nhà, tôi có dịp chat với con, cháu thường xuyên”

Anh Hà Duy Thiện, giám đốc Công ty truyền thông Nắng Việt, là con trai cụ Thứa nói thêm: Bây giờ, người hăng hái “ứng dụng công nghệ internet” ở nhà tôi là mẹ tôi đấy. Ngày mồng một Tết, bà ăn mặc chỉnh tề, khi con cháu đã tề tựu đông đủ, chiếc camera nhỏ được hướng vào giữa nhà, thế là mọi người nhìn vào màn hình máy tính, hỏi han trò chuyện với bên kia; còn bên kia cũng thấy được cảnh ăn Tết ở nhà. Chiếc camera mở thường trực cả buổi để gắn kết những không gian cách trở. Những bức hình vừa chụp xong cũng được gửi ngay qua email cho các thành viên xa nhau. Đại gia đình vẫn ‘’đông đủ’’ như xưa. Mẹ tôi lại “vui như tết’’.

Mấy đứa cháu nội chỉ cho bà cách gửi file, nhận file. Bà thao tác hơi chậm nhưng rồi làm cũng được hết. Giờ nhìn bàn tay bà rê chuột để điều khiển cái laptop, nhiều người còn trẻ tuổi phải giật mình.

2. Mấy ngày gần đây tôi bận rộn với việc tổ chức bài vở, biên tập và design cho mấy tờ báo. Trong số rất nhiều tác giả là nhà báo, nhà văn làm việc với tôi, có người không biết email là gì nên nhiều khi chỉ vì một tấm ảnh còn thiếu mà mình phải mất công chờ cả ngày.

Một ông trưởng ban (tương đương trưởng phòng) ở một tờ báo lớn tỉnh tôi bây giờ vẫn “cương quyết” giao trang cho tòa soạn bằng bản thảo viết tay.

Toàn bộ Ban Giám đốc (3 vị) ở một Đài PTTH nọ không có ai nào biết đến máy tính ở cấp độ thao tác bình thường như lướt net, gõ văn bản, thậm chí chơi games... nói chi đến những ứng dụng khác vốn bình thường trong hoạt động sản xuất chương trinh truyền hình hiện nay. Điều đáng nói là những vị này thường lên tiếng phát biểu kêu gào phóng viên phải học tập nâng cao hiểu biết và ứng dụng công nghệ.

Mới đây, xem trên blog của Ngọc Oanh thấy có câu chuyện một ông vụ phó đi nói chuyện Hoàng Sa, Trường Sa cho cán bộ, giảng viên Học viện báo chí – truyền thông còn mang theo một cô gái chân dài, mặc váy (xem ảnh) để... mở máy vi tính chiếu mấy cái slide. Nhiều giả thuyết của các cử tọa hôm đó về chuyện xuất hiện cô thư ký chỉ có nhiệm vụ mở máy tính và ... bấm trình trình diễn power point. Đa số đều thiên về khả năng đồng chí vụ phó không biết... vi tính!

Image

3. Comment của các bạn sẽ thay lời kết



-------------------------------

Ảnh cụ Nguyễn Thị Thứa do anh Hà Duy Thiện chụp và ảnh ông vụ phó (dưới) copy từ blog Ngọc Oanh



Nhãn:

viết tặng người Hà Nội




1. Mùa xuân năm Kỷ Dậu 1789, trên đường hành quân thần tốc tiêu diệt quân Thanh xâm lược, khi vào đến Thăng Long, lúc voi trận, áo bào con vương mùi thuốc súng, nhìn thấy rừng đào Nhật Tân rộ sắc hồng, vua Quang Trung liền cho người chọn một cành đẹp nhất phóng ngựa trạm vào thành Phú Xuân tặng Ngọc Hân công chúa.

Đó chỉ là giai thoại. Nhưng giai thoại này giờ vẫn được nhiều người nhắc đến vì nó đẹp quá.

Thời đó làm gì có xe lửa, máy bay, xe hơi... Người con gái hoàng tộc đất Bắc tài hoa ấy vào tận Phú Xuân làm hoàng hậu vì thế đã trở thành kẻ tha phương. Mối lương duyên “trai anh hùng, gái thuyền quyên” chắc cũng khó làm nguôi ngoai nỗi nhớ cái rét xuân giữa Thăng Long Thành trong mùa đoàn tụ.

Với người anh hùng áo vải Nguyễn Huệ, những mùa xuân trong ký ức tuổi thơ ở Tây Sơn, Bình Định chắc không có hoa đào đỏ thắm nhưng giữa không gian Thăng Long trong một phút hành quân, con người vĩ đại ấy dường như linh cảm được sợi dây tâm hồn sâu thẳm của hiền thê khi chọn tặng cho nàng món quà báo tin chiến thắng không thể tuyệt vời hơn: một cành đào!

Cành đào ấy với Ngọc Hân là cả không gian quê nhà, là núm ruột thân yêu, là nguồn cội. Cành đào ấy là hiện thân của mùa xuân Thăng Long đang chảy sâu trong tâm thức Ngọc Hân.

Đã có biết bao tác phẩm thi ca nhạc họa viết về hình tượng hoa đào, một loài hoa quý phái và thanh tao. Sắc đào mùa xuân vì sao có sự quyến rũ nao lòng đến vậy?

2. Thời bao cấp, bạn tôi, một nhà thơ gốc Hà Nội sống giữa đất Sài Gòn, có một thói quen rất lạ trong những ngày giáp Tết: Đạp xe ra sân bay, nhà ga để nhìn những dòng người mang hoa đào (dù nó đã được bọc kỹ) từ miền Bắc vào. Bấy giờ, khó khăn lắm mới có một cành đào Tết giữa Sài Gòn. Anh đã năm lần bảy lượt cố trồng lại một cây đào xin được sau Tết của một người bạn khá giả nhưng lại thất bại vì đào có sống nhưng không chịu trổ hoa.

Từ sau những năm đổi mới, nền kinh tế đất nước mỗi năm một khởi sắc hơn. Đào đã xuất hiện ở miền Nam, đặc biệt, ở Sài Gòn. Dù rất mắc nhưng cung dường như vẫn không đủ cầu. Miền Nam nói chung và thành phố Hồ Chí Minh nói riêng vốn là mảnh đất cộng cư của nhiều sắc thái văn hóa vùng miền cả nước, thậm chí, nhiều nước trên thế giới. Công thức “đào Bắc, mai Nam” không còn hoàn toàn chính xác. Bởi không chỉ những người gốc Bắc, gốc Hà thành như bạn tôi mới thèm khát cái phong vị, thần thái cố hương, muốn gìn giữ nền nếp, hương vị quê nhà trong những ngày Tết bằng cách tìm một cành đào mà cả những người dân Nam bộ “rặt” bây giờ cũng đến với đào hoa. Đà Lạt bây giờ cũng trồng được đào và cung cấp cho thị trường Sài Gòn. Nhưng, bạn tôi nói, anh vẫn thích một cành đào Hà Nội. Năm nào anh cũng nhờ một người thân ở thủ đô chọn lựa và trực tiếp gửi vào. Anh chăm chút cho cành đào Tết. Những bữa họp mặt bạn bè đầu xuân, đề tài cành đào thành món “đặc sản” trong nhiều câu chuyện của anh...

Khó có thể lý giải được tình yêu hoa đào đến mê muội của những người như anh bạn nhà thơ ấy. Có cảm giác như trong huyết quản của bạn tôi và bao người con xứ Bắc, cành đào là mùa Xuân, là sông Hồng, là quê hương. Anh đã truyền cho tôi – một người dân miền Nam - cái tình yêu ấy tự lúc nào chẳng hay. Nhà tôi nhiều năm nay cũng chưng đào Tết.

3. Đứa cháu gái tôi theo chồng sang sống tại Hà Lan. Trong email gửi về dịp Tết, noi rằng cháu thèm quá tiếng bánh chưng sôi, mùi nhang trầm ngày Tết. Và để làm vơi nỗi nhớ ấy, trong dịp Tết Nguyên đán giữa trời Tây, cháu tôi điện thoại nhắn những người bạn tụ tập nhau cùng nấu bánh chưng.

Rồi cháu tôi lại nhận ra rằng, dù muốn lắm nhưng tái hiện cái không khí thiêng liêng ấy, tái hiện lại những ký ức ấy là điều không thể.

Vâng, làm sao có thể mang theo hồn cốt Tết Việt qua giữa trời Âu bởi Tết đồng nghĩa với đoàn tụ, đồng nghĩa với cội nguồn, đồng nghĩa với văn hóa.

4. Nhà thơ xứ Đồng Nai Huỳnh Văn Nghệ trong bài “Nhớ Bắc” đã có những dòng trong khổ thơ mở đầu nhiều được nhiều người nhớ đến:

“Từ độ mang gươm đi mở cõi

Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long”

Dường như trong hành trang Nam tiến của tiền nhân từ những thế kỷ xa xưa, cành đào Hà Nội được cất ở đâu đó trong một góc khuất tâm hồn. Đất phương Nam bốn mùa nắng nóng, cái rét Hà Nội và cái nóng Sài Gòn đâu thể hoán chuyển cho nhau bằng công nghệ, kỹ thuật. Và vì thế, những cành đào mùa xuân giữa những căn nhà miền Nam như một vị sứ giả, sứ giả của dòng chảy văn hóa Việt vốn âm thầm được nuôi dưỡng trong sâu thẳm huyết quản của bao trái tim Nam bộ.

Thời mở cửa, hội nhập tạo ra cơ hội, vận hội khai phá mới cho Việt Nam cất cánh. Trong hành trình đi ra biển lớn ấy, truyền thống yêu tự do, chấp nhận cái mới, cởi mở, hào phóng, sẵn sàng đón nhận những yếu tố lạ nhưng luôn biết giữ mình... của cha ông xưa giờ đây đang là hành trang quý giá. Sức mạnh đi tới chỉ có thể là sự cố kết cộng đồng, là chất keo dính của tình đoàn kết bắt nguồn từ việc giữ gìn những giá trị cổ truyền, truyền thống văn hóa của cha ông.

Những cành đào Hà Nội có mặt trong những căn phòng Tết Nam bộ đâu chỉ là chuyện sành điệu. Đó là sự cộng hưởng văn hóa, là chất keo dính của tự tình dân tộc...

Image


Nhãn:

HỔNG CÓ MÙA XUÂN ĐÂU




(Trò chuyện với ThS. Nguyễn Văn Thuật – giảng viên khoa địa lý trường Cao đẳng sư phạm Đồng Nai)

+ Mấy ông nhà báo, nhà văn các anh toàn là phóng đại...

- Nhà văn hư cấu để xây dựng hình tượng nghệ thuật, còn nhà báo phải phản ánh trung thực sự kiện. Phóng đại là thủ pháp viết lách mà...

+ Tôi biết. Nhưng báo chí có khi nói không đúng bản chất.

- Cái đó do năng lực của từng nhà báo hay cơ quan báo chí cụ thể. Nghề nào mà chả có kẻ hay người dở...

+ Không tôi nói là tất cả các tờ báo đều nói không đúng bản chất.

- Cụ thể là vụ gì?

- Ông coi các số báo đặc biệt thời gian này, hầu như bìa tờ báo nào cũng có dòng chữ Xuân Mậu Tý 2008.

- Thì báo xuân mà.

+ Đó. Vấn đề tôi muốn nói ở chỗ đó. Nước ta làm quái gì có mùa xuân. Mấy ông cứ nói vống lên.

- Mùa xuân là thời gian văn hóa, là không gian văn hóa, thời gian tâm lý. Ông lại đem kiến thức địa lý của ông ra thì tôi thua.

+ Ông lại ngụy biện rồi. Người ta phải căn cứ vào những đặc điểm của thiên nhiên đất trời chứ!

+ Thì vậy. Nhưng phân chia 4 mùa ở nước mình tương đối thôi.

+ Không phải. Nước mình không có mùa xuân. Mùa là phần thời gian của năm, có những đặc điểm riêng về thời tiết và khí hậu. Những đặc điểm này phụ thuộc vào lượng bức xạ mặt trời trên một đơn vị diện tích bề mặt trái đất, cũng như độ dài ngày so với đêm.Sở dĩ có sự khác biệt này tại mọi nơi trên bề mặt trái đất là do trục trái đất nghiêng và hướng không đổi khi nó quay quanh mặt trời. Tuy nhiên, tính chất mùa không biểu hiện đồng đều trên khắp mọi nơi trên hành tinh này. Chỉ có các nước nằm trong vành đai ôn đới mới có 4 mùa rõ rệt

Ở phương Tây thì khởi điểm 4 mùa là 4 ngày: xuân phân (21/3), hạ chí (22/6), thu phân (23/9) và đông chí (22/12). Còn ở phương Đông, các tiết lập xuân, lập hạ, lập thu, lập đông là những tiết bắt đầu một mùa mới nhưng cũng là tiết kết thúc mùa cũ. Cụ thể: Mùa xuân (từ 5/2 đến 6/5 – (ngày xuân phân là ngày giữa mùa xuân). Mùa hạ từ 6/5 đến 8/8, mùa thu từ 8/8 đến 8/11 và mùa đông từ 8/11 đến 5/2.

Việc phân chia một năm thành 4 mùa căn cứ vào những mốc thiên văn (vị trí mặt trời trong chu kỳ chuyển động biểu biến giữa 2 chí tuyến) là một cách chia độc đoán, xuất phát từ các vùng vĩ độ cao. Lúc mặt trời ở vị trí giữa đông chí và xuân phân, cảnh mùa xuân rực rỡ nhất, lúc mà Nguyễn Du mô tả là:

Ngày xuân con én đưa thoi

Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi

Cỏ non xanh tận chân trời

Cành lê trắng điểm một vài bông hoa

Nhưng thực tế đó là mùa xuân ôn đới.

Việt Nam nằm ở vị trí 8030’B lên đến 23023’B nên luôn nhận một lượng bức xạ lớn của mặt trời. Chúng ta nhận thấy điều đó trong những ngày hè nóng như đổ lửa và cả những ngày đông. Mặt trời quanh năm bận rộn đi lên phía Bắc và lại xuống phía Nam đường xích đạo nhưng không bao giờ vượt quá vĩ tuyến 23027 của mỗi bán cầu. Đây là vĩ tuyến dừng chân của mặt trời trong vận động biểu kiến – vận động nhìn thấy được nhưng không có trong thực tế. Các nước nằm trong vành đai này đều là những nước có khi hậu nóng.Ở Nam bộ vào cái lúc mà Nguyễn Du mô tả “cỏ non xanh tận chân trời” chính là lúc khô nóng nhất. Không có cỏ non mà chỉ có ánh nắng chói chang trên đầu hàng ngày. Trái lại ở miền Bắc lúc này thì vừa lạnh vừa ẩm ướt, những đợt gió cuối mùa từ miền áp cao Xibia xa xôi có thể tràn về cho tới giữa tháng 4. Mưa phùn và màn mây dày đặc trên bầu trời có thể xem như hình ảnh tiêu biểu của mùa xuân miền Bắc nước ta (ông làm truyền hình sẽ biết ghi hình cảnh rộng ở miền Bắc mùa này ra sao).Nhưng kỳ thực, cả 2 miền đều nằm trong vành đai nhiệt đới, một năm chỉ có 2 mùa thôi.

- Nhưng có người cho ông cả một mùa xuân đó!

+ Thôi ông ơi. Anh nào ở Việt Nam mà hứa đem tặng cho mình cả mùa xuân thì đừng tin!


Nhãn:

PHÁO VẪN NỔ TRONG ÂM NHẠC

Tháng 8 năm 1994, Chính phủ có chỉ thị về cấm sản xuất, buôn bán, vận chuyển và đốt pháo nổ. Việc cấm đốt pháo nổ lúc ấy cũng gây nhiều tranh cãi vì nó chạm vào một nét văn hóa đặc sắc từ xa xưa... Nhưng rồi cả nước đã chấp hành và từ đó, tiếng pháo xưa lại đi vào nghi lễ, phong tục bằng các hình thức mới: băng đĩa audio – video, thậm chí, bằng cách đập bong bóng (trong đám cưới chẳng hạn).

Có một ca khúc xuân ra đời từ năm 1993 mô phỏng tiết tấu và âm thanh tiếng pháo rất thú vị. Đó là bài hát “Ngày Tết quê em” của cố nhạc sĩ Từ Huy.

Có vẻ như chính cái tiết tấu tiếng pháo này đã làm sinh động hẳn cho bài hát nên đến nay, ca khúc này vẫn còn được nhiều người thích thú mỗi độ Tết về.

Tết Tết Tết Tết Tết đến rồi
Tết Tết Tết Tết Tết đến rồi
Tết Tết Tết Tết Tết đến rồi
Tết đến trong tim mọi người.

Tiết tấu của nó đúng là tiếng pháo:

Tách, tách tách tách, tách đùng, đùng!

Image

Các bạn chờ một tí để IMEEM.COM cho nghe lại bài hát này ở đây

Và thưởng thức tí rượu, bánh tét đầu xuân

Image

***

Uống rượu ảo chắc khó có ai say được nhưng tiếng pháo nổ ran trong âm nhạc thì chúng ta xao động.

Chợt nghĩ, nhang điện, trái cây nhựa hay băng đĩa từ và hàng trăm sản phẩm của văn minh ngày càng phù hợp với nhịp sống công nghiệp hơn. Nhưng liệu văn minh có giúp cho hồn cốt văn hóa - đặc biệt là những phong tục cổ truyền - sống được trong đời sống hiện đại?



Nhãn:

CHÚC TẾT NĂM CHUỘT




Hai ngàn lẻ tám

Nổi đình nổi đám

Như Chuột Mickey

Sắc đẹp mê ly

Như là Chuột Bạch

Tâm hồn thanh sạch

Chuột Com-pu-ter

Sức khỏe vô bờ

Như anh Chuột Cống

Cùng nhau chung sống

Như giống Chuột Nhà

Ăn nên làm ra

Chuột sa hũ nếp...



Nhãn:

LÊN NON VIẾNG MỘ CỤ ĐÀO

Trên đường tìm đến xã Phước Thuận huyện Tuy Phước để tham quan một ngôi nhà thờ và tu viện cổ (dân thường gọi là “Nhà thờ lòng sông” hoặc “nhà thờ làng sông”), chúng tôi bắt gặp biển chỉ đường “Mộ Đào Tấn”. Cả nhóm quyết định phải vào thăm. Và đó là một quyết định sáng suốt.

Các bạn có thể đọc thêm chi tiết về di tích này trên website của báo Bình Định ở đây. Tôi chưa trải nghiệm cảm giác lên mộ cụ vào mùa hè, mùa thu ra sao, nhưng trong những ngày đầu xuân, sau khi leo nhiều bậc cấp từ dưới đường lên lưng chừng ngọn núi Hoàng Mai - nơi đặt mộ cụ, có thể nhìn dòng sông Tranh uốn lượn bên dưới cánh đồng làng Vinh Thạnh, xã Phước Lộc (hình như nay là xã Phước Nghĩa), huyện Tuy Phước; phóng tầm mắt ra xa có thể thấy tháp Bánh Ít nổi tiếng, hoặc nhìn thấy cây cầu vượt biển dài nhất Việt Nam ngang đầm Thị Nại... quả là một cảm giác tuyệt vời.

Lần đầu tiên được biết đến và cũng là lần đầu tiên chúng tôi có mặt tại di tích này nên ai cũng dạt dào cảm xúc. Cái lạnh se se đầu xuân của Bình Định, màu xanh quyến rũ kỳ lạ của những cánh đồng Tuy Phước dường như góp thêm vào cái ấn tượng khó tả ấy.

Chúng tôi không chuẩn bị kịp những nén nhang. Bởi Ngôi mộ danh nhân văn hóa Đào Tấn là điểm dừng chân đột xuất trên đường đi. Trước ngôi mộ “sơn thủy hữu tình” ấy, trước không gian thấm đẫm hồn Việt của những vùng đất mình chỉ nghe qua văn chương... có cảm giác như mình có thể hát ngay lên được những câu thơ tình hay... như Xuân Diệu.

Một góc cánh đồng xã Phước Thuận, huyện Tuy Phước, Bình Định

Tưởng bở thôi vì đến bây giờ khi post mấy tấm hình này lên blog, lại chẳng viết ra hồn một câu nào về cái ấn tượng ấy. Nghe văng vẳng bên tai giọng một MC truyền hình: Bạn có 3 sự trợ giúp: 1. Gọi điện cho Huỳnh Thúc Giáp; 2. Gọi điện cho Trần Bá Phùng; 3. Lục trên internet.
Thôi thì nhắm chú Google mà search cái đã. Chuỗi ký tự "MỘ ĐÀO TẤN" chỉ có 156 kết quả.
Sao ít vậy cà?
Đọc một hồi mới nảy ra ý nghĩ: Chắc là phải thuyết phục bác Huỳnh Thúc Giáp treo blast “Bất đáo Đào Tấn chi mộ phi hảo hán” cho thiên hạ đổ xô về, góp phần tăng doanh thu cho ngành du lịch Bình Định thôi.


Blogger Duy Thiện đang tìm tứ thơ? Ảnh chụp từ mộ Đào Tấn, nhìn xa xa có thể thấy tháp Bánh Ít


Nhãn:

NHÀ THỜ LÒNG SÔNG




Đây là bức ảnh chụp nhà thờ Tân Triều (xã Tân Bình, huyện Vĩnh Cửu, tỉnh Đồng Nai). Địa danh Tân Triều khi nhắc đến thường gợi cho nhiều người nhớ về một đặc sản của xứ Biên Hòa: bưởi Tân Triều. Nhưng có lẽ không nhiều người biết rằng, Tân Triều còn là một làng cổ trong số những làng cổ nhất của Đồng Nai. Và ngôi nhà thờ này (nay đã được xây dựng lại) đã ra đời từ năm 1778. Tượng chúa Jesus trên thập giá trong nhà thờ này có gắn một mảnh gỗ cây thánh giá thật (giống như trong các chiếc nhẫn của các những vị giám mục). Tháp chuông nhà thờ được xây dựng từ năm 1873 với lối kiến trúc tích hợp văn hóa Đông - Tây. Nhưng chưa hết, nhà thờ Tân Triều còn một điểm đặc biệt: Vào năm 1785, trước thế lực của Tây Sơn, Nguyễn Ánh đã gửi Hoàng tử Cảnh (lúc đó khoảng 5 tuổi) cho giám mục Bá Đa Lộc (Pigneau de Béhaine) sang Pháp để cầu viện. Trên đường tìm cách sang Pháp, giám mục Bá Đa Lộc đã từng đưa Hoàng tử Cảnh ẩn trốn ở nhà thờ Tân Triều để chờ cơ hội xuống tàu...

Câu chuyện Bá Đa Lộc – Hoàng tử Cảnh, nhà thờ Tân Triều chợt gợi lại trong tôi trưa mồng 5 Tết khi cùng nhóm bạn ở Quy Nhơn đi thăm trại phong Quy Hòa. Bác sĩ Kha, lái chiếc Mazda chở tôi trên các cung đường đèo, khi say sưa giới thiệu về những điểm tham quan ở Quy Nhơn, bất chợt nói: Anh Tú còn thời gian thì đến thăm nhà thờ lòng sông – chủng viện cổ vì đó là ngôi nhà thờ đầu tiên của vùng đất này.

Và chúng tôi quyết định tìm đến Nhà thờ lòng sông vào sáng ngày mồng 6 sau khi được nhà báo Huỳnh Thúc Giáp chỉ đường đi (tiếc là anh Giáp bận trực nên không thể đi cùng).

Tôi hy vọng sẽ tìm thấy cái gì đó có liên quan, tương đồng giữa ngôi nhà thờ cổ Tân Triều (Đồng Nai) với ngôi nhà thờ lòng sông ven đầm Thị Nại này. Bởi theo sử sách, nhà thờ Tân Triều xưa cũng từng có một chủng viện trong khuôn viên và Bá Đa Lộc, rồi Hoàng tử Cảnh cuối đời chết vì bệnh ở Thị Nại trên đường theo Nguyễn Ánh ra đánh Tây Sơn ở Quy Nhơn.

Nhưng không phải đợi tới thời giám mục Bá Đa Lộc, trước đó gần 2 thế kỷ, dấu chân của các nhà truyền giáo Bồ Đào Nha, Hà Lan đã từng xuất hiện trên vùng cửa biển – lòng sông này. Quy Nhơn không phải là điểm đến đầu tiên ở Việt Nam, ở miền Trung của những giáo sĩ phương Tây, nhưng cũng là một địa danh khá đặc biệt trong lịch sử giáo hội công giáo Việt Nam: Tòa giám mục Đàng Trong trước đó và tòa giám mục Quy Nhơn sau này được xây dựng khá sớm, đầu thế kỷ XVII.

Và nó được đặt tại khu vực này.

Dấu vết của công cuộc truyền giáo gần 3 thế kỷ trước dường như không còn nhiều nhưng tu viện này rõ ràng là một kiến trúc châu Âu, dù đã qua nhiều lần trùng tu vì bị hư hại do chiến tranh cũng như thiên tai. Được xây dựng đầu thế kỷ XX, ban đầu chỉ là tiểu chủng viện, sau này được nâng cấp thành đại chủng viện, hoạt động đến năm 1983 và đóng cửa (đại chủng viện dời về Quy Nhơn đào tạo) tới ngày nay.

Tu viện – nhà thờ làng sông này từng xây hào chung quanh, dấu tích giờ đây vẫn còn.

Khi mới xây dựng, nó được lợp ngói kiểu âm dương, qua nhiều lần hư hại, Tòa Giám mục Quy Nhơn quyết định đổi sang lợp ngói bình thường. Tuy có sửa chữa nhiều lần nhưng tu viện này vẫn còn hầu như nguyên vẹn hình thức ban đầu.

Chỉ có một linh mục được Tòa giám mục Quy Nhơn giao cai quản cơ sở này. Ông năm nay đã 78 tuổi. Thời gian viếng thăm tu viện này ngắn quá chúng tôi không hỏi ông được nhiều. Và có vẻ như ông cũng không nhớ nhiều, không quan tâm lắm đến lịch sử tu viện.

Bạn nào có thông tin gì về nhà thờ lòng sông – tu viện cổ ở xã Phước Thuận, huyện Tuy Phước, Bình Định có thể chia sẻ thêm!

---------------------

Các ảnh trong entry này do bác Duy Thiện chụp, tui edit một tí

Blog Page

Nhãn:

THƠ VÀ TIẾNG CÒI CẢNH SÁT




Đêm Nguyên tiêu, phóng xe (có đội mũ bảo hiểm) chạy hơn 15 km lên Văn Miếu Trấn Biên dự lễ hội thơ. Không gian đẹp, chương trình hay và độc đáo, đêm lễ hội thật tuyệt nhưng cho đến lúc về nhà, mình vẫn bị ám ảnh bởi vài chuyện bực mình không đáng có.

Quyết định đi dự đêm thơ để tìm chút thanh thản, để được ngắm trăng, nghe thơ, nghe bình thơ, lẽ nào lại để tâm “ba chuyện lặt vặt”. Nhưng, cố quên nó vẫn cứ ùa về bực bội một cách khó lý giải cả buổi tối.

Đầu tiên là chỗ gửi xe, họ đòi trả tiền ngay khi đưa xe vào. Nhiêu em? 5 ngàn đồng! Sao đắt thế? Cả năm chỉ có một lần mà!

Chắc chắn nhiều người cũng giống tôi: không ai tiếc năm ngàn để đến với đêm thơ bằng một tấm lòng vì thơ bởi rất nhiều người trong đêm ấy đã làm từ thiện bằng việc mua thơ ủng hộ người nghèo (một sáng kiến gánh thơ đi bán của Ban Tổ chức). Nhưng...

Có lẽ cái bực bội của tôi xuất phát từ câu nói của cậu giữ xe: Cả năm chỉ có một lần mà!

Biên Hòa chắc khó làm du lịch được với não trạng chụp giựt, tư duy sản xuất nhỏ, tư duy nông dân kiểu này. Bửu Long bao năm qua được thiên nhiên ưu đãi nhiều lợi thế nhưng chẳng thu hút được khách tham quan như Suối Tiên, Đầm Sen (dù ở đó toàn cảnh quan nhân tạo). Hội An, Mỹ Sơn ở Quảng Nam thu hút được du khách vì nhà nhà biết làm du lịch. Người dân nơi đây từ đứa bé bán hàng rong tới các chủ khách sạn đều ý thức bảo vệ thương hiệu du lịch cho quê hương mình. Còn nhớ một lần bạn tôi cho tiền một em bé bán hàng lưu niệm ở Hội An, em nhất quyết không nhận. Lát sau, trong lúc ngồi uống nước, chúng tôi chứng kiến chính em bé này đã mời chào hàng lưu niệm bằng tiếng Anh, và một lúc sau, tiếng Pháp với một số du khách một cách rất tự tin, với một giọng tiếng Anh khá hay.

Câu chuyện đêm thơ của tôi còn một chi tiết mà nếu không nói ra thì cũng nặng lòng. Khi xe tôi vừa tới Văn Miếu, một anh cảnh sát giao thông còn trẻ chĩa đèn pin vào mặt và toét còi nghe giật mình, cứ tưởng mình vi phạm luật giao thông. Chuyện gì vậy anh? Anh mang xe vào gửi! Hướng đèn pin anh cảnh sát chĩa vào bãi giữ xe.

Thơ là thứ ngôn ngữ cao cấp, không phải ai cũng có thể dễ dàng giải mã. Nhưng cái bảng chỉ dẫn gửi xe giữa lối vào bằng tiếng Việt chắc ai cũng hiểu. Sao người ta không làm cái biển chỉ dẫn? Những tiếng còi cảnh sát thỉnh thoảng cứ thét lên. Trong này, thơ vẫn ngâm nga qua giọng của các nhiều nghệ sĩ...

Ảnh trong entry này do Dương Quốc Định chụp

Blog Page

Nhãn:

VỀ QUY NHƠN MUA ĐẤT




Đất đai ở Việt Nam giờ lên giá quá sá. Giá đất có nơi đắt ngang Tokyo. Bao nhiêu nông dân Long Thành, Nhơn Trạch (Đồng Nai) sau một đêm thức dậy đã thành tỷ phú nhờ cơn bão giá đất trước và sau Tết này. Bao nhân viên của những công ty, tổng công ty, tập đoàn nhờ buôn đất – nói một cách chữ nghĩa là kinh doanh bất động sản – mà giàu lên, rủng rỉnh tiền thưởng, tiền lương, thu nhập. Cả đời làm công chức, “cày” thêm nhiều việc bằng chút kiến thức, kỹ năng còm, vợ chồng mình cũng tích lũy được mấy đồng đủ mua thêm vài mét vuông đất như thế. Nghe bạn bè nói bây giờ chỉ có buôn đất mới có của nhanh, hai vợ chồng quyết tâm đổi nghề.

Vốn ít nên đành chọn chỗ nào đất rẻ mà chờ thời. Sau khi xét đi xét lại, Tết này tụi mình quyết định đi Quy Nhơn mua bất động sản.

Nơi đến là trại phong Quy Hòa và người mình tìm là nhà thơ Hàn Mặc Tử. Gần 70 năm trước, Hàn Mặc Tử đã rao bán MẶT TRĂNG. Đất nơi khỉ ho cò gáy đó chắc là rẻ và nhiều. Và ông rao bao năm nay nhưng chẳng ai mua: “Ai mua trăng tôi bán trăng cho?”

"Không gian ngoài trái đất không thuộc quyền sở hữu của bất cứ ai, bất cứ quốc gia nào" - điều này nghe nói được ghi trong một Hiệp ước quốc tế nào đó. Nhưng đến nay chưa thấy một tổ chức quốc tế nào dám kiện Hàn Mặc Tử vì đã rao bán trăng. Mà Hàn thi nhân dám rao bán trăng thì tại sao mình lại không dám mua nhỉ?

Có điều là khi đến nơi, không biết làm thế nào để liên hệ với "Văn phòng bất động sản của Hàn Mặc Tử", đành lầm rầm vài lời cầu xin trước ngôi mộ thi nhân.

Chụp chung với bạn bè Quy Nhơn trong vườn tượng tại trại phong Quy Hòa

Blog Page

Nhãn:

THIẾU

- Cuối tuần rồi, đọc báo, thấy quận Gò Vấp vừa tổ chức thi tuyển trưởng phòng giáo dục đó…

+ Thì rồi cũng phải vậy thôi. Cái gì cũng phải đi vào thực chất hết. Cứ thi cử sòng phẳng ra là tâm phục khẩu phục thôi.

- Nhưng thật lòng, tui thấy, cái ghế trưởng phòng giáo dục, lo cho việc dạy và học của cả trăm ngàn học sinh và hàng ngàn giáo viên, nặng nhọc lắm ông ơi, động viên khối người còn không muốn làm, chứ lại còn bắt họ thi nữa.

+ Ấy, giáo dục quan trọng lắm, phải làm cho cẩn thận là đúng rồi. Nhưng ông nói cũng phải. Đáng ra những chỗ quản lý “màu mỡ” cũng cần phải bắt thi cho nghiêm, ông hén? Với lại sao cái mô hình này hay thế mà chưa thấy áp dụng đại trà hả ông?

- Chắc là tại thiếu người ra đề và coi thi!

Nhãn:

PHỔ THÔNG CẤP 4




Năm học 2008-2009, Trường Đại học Cần Thơ có “sáng kiến” gửi bảng Thông báo kết quả học tập – rèn luyện của sinh viên về gia đình.

Thông báo này thực chất là bảng điểm các môn học trong học kỳ, điểm xếp loại cuối kỳ, số tín chỉ sinh viên tích lũy được, điểm rèn luyện... của sinh viên. Ngoài ra, nếu sinh viên được học bổng, khen thưởng hay bị nhắc nhở do vi phạm kỷ luật cũng được ghi chú vào Thông báo. Nhà trường cũng không quên “lưu ý” cho phụ huynh những thông tin như sinh viên bị cảnh cáo học vụ, còn nợ học phí...

(Được biết, năm học 2007-2008, Trường ĐH Cần Thơ đã cảnh báo học vụ hơn 800 sinh viên. Đây là những sinh viên có nguy cơ bị buộc thôi học nếu học kỳ cuối kết quả không cải thiện)

Cách làm này được nhiều người, đặc biệt là các bậc phụ huynh, đánh giá cao.

DH Can Tho 1 by you.

Có thể đây là một biện pháp có hiệu quả nhất định trong công tác quản lý sinh viên. Nhưng không hiểu vì sao một trường đại học lại phải dùng đến một biện pháp của bậc phổ thông?

Sinh viên là lứa tuổi đã hình thành nhân cách, đã biết cầm lá phiếu đi bầu cử, đã có thể kết hôn. Lý thuyết “lấy người học làm trung tâm” trong quá trình dạy và học cũng không mới nhưng vẫn được Bộ trưởng Giáo dục – Đào tạo nhấn mạnh lại gần đây (đại để, người học phải là đồng chủ thể gì đó). Đối tượng “trung tâm” trong quá trình dạy và học ở đại học phải khác so với học sinh phổ thông, khi năng lực tự học đòi hỏi cao hơn nhiều lần. Trong chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ, nhiều học sinh, sinh viên Việt Nam đã biết tự quyết định hoài bão, lý tưởng, con đường của mình. Có người đã thành anh hùng ở tuổi 17. Nhiều sinh viên trên thế giới có “tác phong học tập – rèn luyện” cá biệt giờ cũng trở thành những người có đóng góp lớn cho nhân loại. Bill Gates là một ví dụ như thế.

Gắn sinh viên với gia đình, thoạt nghe thì có vẻ hợp lý. Song cách “quản lý” ấy có thể làm đối tượng bị/được quản lý trở nên nhỏ bé, yếu ớt. Trong khi đó, chúng ta vẫn đòi hỏi sinh viên phải năng động, biết tư duy độc lập, biết tìm tòi, biết thay đổi...

Nhãn: