Thứ Hai, 25 tháng 5, 2009

FOREIGN PROPER NOUNS ON VIETNAMESE MEDIA (PART 4: UNIMPLEMENTABLEREGULATIONS )




PGS. TS Vũ Quang Hào, người cũng có nhiều công trình nghiên cứu về chuyện tên riêng tiếng nước ngoài trên báo chí (ảnh chụp tại Thụy Điển)

Cho dù có nhiều ý kiến còn tranh cãi nhưng thực tiễn báo chí Việt Nam những năm qua cho thấy: các cơ quan thông tấn báo chí đã phải chấp nhận sống chung với phiên âm, chuyển tự, giữ nguyên dạng trong việc xử lý tên riêng tiếng nước ngoài như là những biện pháp tình thế khi chưa có những quy định có tính chất pháp lý thực sự. Bởi vì, theo PGS.TS Vũ Quang Hào, “hơn bất cứ lĩnh vực nào, báo chí là địa hạt phải động chạm đến tên riêng tiếng nuớc ngoài một cách trực tiếp nhất, nhiều nhất, thường xuyên nhất và trong những khoảng thời gian ngắn nhất.”

NHỮNG QUY ĐỊNH KHÔNG THỰC HIỆN

Năm 1968, Uỷ Ban khoa học xã hội Việt Nam (nay là Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn Quốc gia) đã ban hành “Quy định tạm thời về quy tắc phiên thuật ngữ nước ngoài ra tiếng Việt”, song trong quá trình áp dụng vẫn còn nảy sinh nhiều vấn đề.

Trước đó cũng đã có một số tác giả quan tâm đặc biệt đến vấn đề này, nhưng chỉ chú trọng riêng về phiên thuật ngữ khoa học kỹ thuật. Chẳng hạn tác giả Lê Trọng Bổng đã đưa ra “Quy tắc phiên thuật ngữ khoa học - kỹ thuật, quy tắc phiên tên riêng thuộc 20 ngoại ngữ” (1983).

Năm 1984, Bộ Giáo dục đã ban hành một quyết định về vấn đề này, đề ra những nguyên tắc hoàn toàn minh xác có thể làm chuẩn mực cho việc thống nhất cách giải quyết vấn đề. Tinh thần của bản quyết định, trình bày vắn tắt, như sau:

- Những tên địa lý đã Việt hoá (như tên các châu lục, các đại dương, một số nước như Pháp, Mỹ, Đức, Ý) vẫn giữ nguyên như cũ.

- Ngoài ra, những tên địa lý khác và những tên người thì để nguyên dạng nếu bản ngữ dùng chữ La Tinh, chuyển tự sang chữ La Tinh (theo cách chuyển tự do chính phủ của nước hữu quan ấn định) nếu bản ngữ dùng thứ chữ khác. Ngoại lệ duy nhất cho nguyên tắc này là các tên người và tên đất Trung Quốc vốn đã từ xưa được đọc theo âm Hán Việt, và từ khi có chữ quốc ngữ vẫn được viết theo cách phát âm này.

- Trong khi chuyển tự, vần quốc ngữ cần được bổ sung thêm các chữ cái thông dụng trong khối cộng đồng các nước dùng chữ La Tinh như F, Z, J, W. Ngoài ra, những chữ và những dấu khu biệt không có trong vốn chữ cái của nhà in có thể được bỏ qua hoặc thay thế bằng những chữ gần tương tự...." (Cao Xuân Hạo: Tiếng Việt: mấy vấn đề ngữ âm, ngữ pháp, ngữ nghĩa - NXB Giáo dục, 1998, trang 162)

GS. Cao Xuân Hạo cho rằng đó là một quyết định đúng đắn song nó đã không được thực hiện. Về chuyện phiên âm, ông viết: “chủ trương phiên âm đưa đến một kết quả đáng buồn là người đọc sách bị bắt buộc phải vừa viết sai lại vừa đọc sai. Nếu viết nguyên dạng, ít ra ta cũng có được một mặt chắc chắn đúng: mặt chính tả, tức mặt quan trọng nhất…”; “nhưng việc phiên âm sai chưa phải là cái hại lớn nhất của biện pháp phiên âm”; “Tên riêng, nhất là tên người vốn thuộc vốn từ vựng của thứ tiếng hữu quan, nó tuyệt nhiên không phải là từ tiếng Việt, vậy thì tại sao lại bắt nó phải tuân theo những quy tắc chính tả của từ tiếng Việt” (Cao Xuân Hạo, sđd, trang 162 – 169)



Nhãn: ,

NEW TECHNOLOGY FOR TV

KHI TRUYỀN HÌNH KHỞI SẮC VỀ CÔNG NGHỆ

Báo chí lâu nay khi nhìn chủ trương xã hội hóa việc sản xuất các chương trình truyền hình, phần lớn đều tập trung phê phán: thực trạng bán sóng; những chuyện “đi đêm” giữa nhà đài và công ty quảng cáo, nhà sản xuất; chất lượng một số chương trình chạy theo thị hiếu tầm thường; cuộc cạnh tranh không lành mạnh v.v… Nhưng, khách quan mà xét, nếu không có chủ trương xã hội hóa này, công nghệ truyền hình Việt Nam khó có được bước tiến như hôm nay.

Nếu hôm nay, thử xem lại một số chương trình truyền hình cách nay 10 năm như trò chơi “SV 96”, “Bảy sắc cầu vồng”, các chương trình ca nhạc quay sân khấu hay ngoại cảnh hay các bộ phim truyện truyền hình được VFC hợp tác với các địa phương, các ngành… chúng ta có thể so sánh và thấy được những bước tiến lớn về công nghệ sản xuất trong những chương trình tương ứng hiện nay. Sân khấu của trò chơi truyền hình khi mới xuất hiện trên sóng truyền hình Việt Nam giống như sân khấu hội trường. Các bục bệ, các bày trí sân khấu, phông màn thời đầu so với bây giờ, quả là một khoảng cách quá xa. Sự xuất hiện của những game show có format từ nước ngoài không chỉ là sự xuất hiện của một cấu trúc mới mà là sự ra đời của những công nghệ ghi hình, các quy trình, quy phạm trong sản xuất chuyên nghiệp. Khi đặt vấn đề mua bản quyền các format chương trình, các công ty truyền thông không chỉ đầu tư để mua “kịch bản giấy” mà còn đầu tư cho cả việc chuyển giao công nghệ. Ê-kíp sản xuất có thể được đi nước ngoài để đào tạo, hoặc có thể được chuyên gia nước ngoài đến Việt Nam hướng dẫn. Nhiều phần mềm chuyên dụng phục vụ cho việc sản xuất chương trình đã được đưa vào Việt Nam và được Việt hóa. Một sân khấu rất đặc biệt, một cách xử lý ánh sáng theo cấp độ tăng tiến ở các vòng chơi, các đoạn âm nhạc, các phần mềm xử lý cẩn chữ, các kiểu góc máy, các cú lia máy… của trò chơi “Ai là triệu phú” hết sức mới mẻ và đáng học tập cho những người làm nghề truyền hình ở Việt Nam. Những trò chơi huy động hàng trăm thí sinh và hàng trăm người tham gia biểu diễn khác như “Rung chuông vàng”, “Đấu trường 100” có cả một công nghệ ghi hình, một quy trình ứng dụng đồ họa thuộc loại tiên tiến nhất trên thế giới.

Khán giả truyền hình chỉ biết thưởng thức chương trình và yêu cầu của họ ngày càng tăng lên. Ít ai biết rằng đằng sau cánh gà sân khấu truyền hình, đó là một nỗ lực cực lớn và một quá trình đầu tư cực kỳ tốn kém cho từng phút phát sóng. Nếu không có chủ trương xã hội hóa, khó có thể có được luồng sinh khí mới ấy trong hoạt động sản xuất chương trình truyền hình.

Đó là chưa kể các hệ thống thiết bị chuyên dụng, đắt tiền khi được nhập vào Việt Nam để thực hiện các chương trình cụ thể đã được tận dụng để sản xuất nhiều dạng chương trình khác phục vụ chính trị bằng sự nhanh nhẹn, thông minh của “dân truyền hình Việt Nam”.

Và đó là chưa kể đến quá trình xã hội hóa hoạt động sản xuất chương trình truyền hình đã tác động tốt đến nguồn thu của Đài, góp phần giảm nhẹ cho ngân sách nhà nước và góp phần tăng thu nhập trong đội ngũ những người làm truyền hình.

***

Dù còn nhiều điều để bàn, song một trong những điều đáng ghi nhận từ chủ trương xã hội hóa hoạt động sản xuất chương trình những năm qua chính là sự đóng góp của những công ty truyền thông trong việc góp phần nâng cao nghiệp vụ sản xuất chương trình khi “nhập” công nghệ sản xuất chương trình tiên tiến vào Việt Nam, góp phần tạo ra sự cạnh tranh lành mạnh về nghiệp vụ sản xuất chương trình để ngày càng cung cấp cho khán giả những bữa tiệc truyền hình chất lượng.



Nhãn:

MAI NÀY...




Bạn bước vào một siêu thị xe của Toyota. Chao ơi, nhiều xe quá. Bạn lách vào các gian hàng ở từng tầng lầu thoáng mát, chọn loại xe mình thích, màu xe mình thích nhất. Mở cửa xe, bạn vào xem xét từng chi tiết nội thất của nó. Rồi bóp còi. Nhấn ga. Phía trước mặt bạn là một lối ra bãi trống để bạn lái thử xe trên nhiều địa hình kể cả khi bạn chưa có bằng lái xe... Siêu thị xe hơi này không có vệ sĩ, nhân viên hay camera quan sát, bạn tha hồ “vọc” xe như thế bao lâu tùy thích. Không thích chạy chiếc này thì đổi chiếc khác, không ai quấy rầy, không ai để ý chuyện bạn làm... Thậm chí bạn có thể dễ dàng yêu cầu chiếc xe được tháo tung ra, lật qua, lật lại, xoay tới xoay lui để kiểm tra...

Tôi đang kể chuyện viễn tưởng? Không, chuyện thật đấy!

Đó là games online? Không, đó là không phải là trò chơi!

Chuyện đó xảy ra ở đâu? Trong không gian trực tuyến mà bất cứ ai trên hành tinh này cũng có thể tham gia với một thiết bị có kết nối internet…

Bao giờ chuyện đó xảy ra?

Hihi… Mai này!

Công nghệ tạo hiện trường ảo trong tương lai sẽ cho phép nhà sản xuất, nhà kinh doanh, nhà quảng cáo làm như thế. Lâu nay, chúng ta hiểu quảng cáo trực tuyến là những banner trên các website, nhưng, không còn bao lâu nữa công nghệ sẽ cho phép và góp phần làm cho quảng cáo trực tuyến lên ngôi, đặc biệt, khi các thiết bị kỹ thuật số cá nhân và điện thoại di động đem đến khả năng truy cập web tiện lợi hơn (mobile web initiative), web ngôn ngữ (semantic web) sẽ cho phép máy tính làm được nhiều tác vụ tự động một cách hiệu quả hơn.

Các chuyên gia dự đoán rằng doanh thu quảng cáo trực tuyến toàn cầu sẽ tăng nhanh và là nhân tố chính làm thay đổi, kích thích sự phát triển của loại hình truyền thông này trong thời gian tới.

Dự báo này hầu như không cần phải lý giải vì ai cũng thấy được những đặc trưng nổi bật của truyền thông trực tuyến: Quảng cáo online đang ngày một phổ biến bởi nó đem lại cho các đơn vị tiếp thị những tính năng đặc biệt mà các kênh thông tin khác không có.

Người sử dụng sản phẩm, dịch vụ sẽ dần có thói quen “lướt web” để tìm hiểu “săm soi” sản phẩm trước khi mua một cách rất riêng tư thậm chí được tư vấn dễ dàng về chính sản phẩm đó trên mạng. Quảng cáo trực tuyến tạo cho các nhà quảng cáo cơ hội rất tốt để gây ấn tượng với khách hàng trước khi họ quyết định. Quảng cáo trực tuyến còn đem lại cho nhà quảng cáo khả năng theo dõi phản ứng của người tiêu dùng trên mạng, nhờ đó đề ra được những cách tiếp thị thích hợp.

Thế mạnh của quảng cáo trực tuyến là khả năng tương tác với sản phẩm: nghe được âm thanh sống động, xem tại bất kỳ nơi đâu, được tư vấn nhanh chóng để quyết định mua hoặc không mua được hỗ trợ nhờ công nghệ tạo hiện trường ảo.

Một lý do khác khiến doanh thu quảng cáo trực tuyến tăng là nhờ giá cả quảng cáo thấp hơn nhiều so với quảng cáo truyền thống.

Đặc biệt với báo trực tuyến, người ta có thể đo lường được hiệu quả quảng cáo (bao nhiêu người có thể nhìn thấy (tiếp cận) thông tin quảng cáo đó 1 lần, 2 lần,… n lần trong những thời gian cụ thể. Hoặc có thể tính ra chi phí chi tiết: mất bao nhiêu USD để đưa được thông tin quảng cáo tới 1.000 người khai thác mạng (trong tương quan so sánh với giá quảng cáo qua truyền hình vào giờ cao điểm để đưa thông tin đó tới 1.000 khán giả).

So với báo in, quảng cáo trực tuyến có chi phí thấp trong khâu sản xuất (báo in muốn tăng chất lượng thông tin quảng cáo phải tăng chi phí in ấn). Bên cạnh đó, đặc trưng phát hành toàn cầu cho phép quảng cáo trực tuyến không bị giới hạn không gian địa lý. Sản phẩm dịch vụ quảng bá được rộng rãi, tiếp cận tới công chúng/khách hàng bất kỳ lúc nào và bất cứ đâu khắp toàn cầu.

Nếu với truyền hình và phát thanh truyền thống, bạn phải tiếp cận quảng cáo cùng với số đông trong thời gian “nhà đài” phát sóng, thì với quảng cáo trực tuyến, sự lựa chọn của bạn diễn ra theo ý bạn vào bất cứ lúc nào bạn muốn. Bạn có nhu cầu có thể thử lên thử xuống những đôi giày trên mạng cả giờ đồng hồ mà không bị ai quấy rầy hay nhòm ngó bực mình. Bạn có thể “thử” một thiết bị muốn mua trên mạng thoải mái chứ không chỉ "bị" nghe/xem/đọc quảng cáo thụ động như trong quảng cáo phát thanh – truyền hình truyền thống.

Có người còn dự báo, biết đâu trong tương lai, quảng cáo trực tuyến còn cung cấp cả... mùi vị của sản phẩm chứ không chỉ có âm thanh, hình ảnh 3 chiều.

Tất cả vẫn còn là dự báo về một xu thế. Xu thế này diễn ra với tốc độ, quy mô ra sao, chúng ta hãy chờ xem và hãy chuẩn bị để đón đầu!


Nhãn:

TRUYỀN HÌNH SỐ NHƯ MỘT LỰA CHỌN KHÔNG THỂ KHÁC?




(Nhân liên hoan truyền hình toàn quốc 2008)

Từ truyền hình đen trắng đến truyền hình truyền hình màu (PAL, SECAM, NTSC) ở Việt Nam đã trải qua hơn 20 năm (chưa tính miền Nam trước 1975). 1995, truyền hình Việt Nam bắt đầu giai đoạn lên kế hoạch chuyển đổi sang công nghệ truyền hình số. Và giai đoạn 1997 – 2000 được xem là thời điểm bản lề của quá trình chuyển đổi ấy

Trên thế giới, truyền hình số cũng ì ạch đi vào đời sống bằng một quá trình chuyển đổi gân 30 năm. Từ những năm 70 của thế kỷ trước, các tiêu chuẩn video số (digital Video) được nghiên cứu, rồi tiếp đó là việc nghiên cứu các tiêu chuẩn nén video (video compression), nghiên cứu các tiêu chuẩn phát sóng truyền hình số qua vệ tinh, trên mặt đất.

1994: Truyền hình số còn là một ước mơ.

1995: Truyền hình số vẫn còn là một sự nghi ngờ.

1996: Truyền hình số đã là xu thế không thể đảo ngược.

1997: Thời đại số, kỷ nguyên số (digital era)

Giờ đây ai cũng biết rằng với truyền hình số, tín hiệu hầu như ít nhạy cảm đối với các dạng méo, tạp nhiễu xảy ra trên đường truyền, duy trì tuyệt đốt chất lượng sau nhiều lần ghi dựng, rất linh hoạt, đa dạng trong quá trình xử lý tín hiệu, hiệu quả sử dụng dải thông cao và dễ dàng thích nghi với các bước phát triển tiếp theo của truyền hình.

Truyền hình số là truyền hình của thế kỷ 21, truyền hình của tương lai

Khó có thể chấp nhận rằng ở một thành phố văn minh trong thế kỷ 21 này mà vẫn còn quá nhiều ăng ten thu hình truyền hình analog chĩa lên trời như một hệ thống phòng không.

Truyền hình số cho phép nhà sản xuất, nhà truyền thông khai thác đa dạng và phong phú hơn để phân cấp chất lượng tín hiệu theo từng ứng dụng khác nhau: Thời sự - Khoa học giáo dục – Văn nghệ - Phim truyện… hoặc phân cấp chất lượng theo từng công đoạn sản xuất chương trình: Tiền kỳ - Hậu kỳ - Truyền dẫn – Phát sóng, lưu trữ.

Nếu trong công nghệ tương tự (analog): chất lượng tín hiệu giảm dần từ camera đến máy thu hình của khán giả thì trong công nghệ số, quá trình truyền tải chất lượng tín hiệu được bảo toàn từ đầu ra studio tới máy thu hình.

Anytime, anywhere, anyone...

Truyền hình số có khả năng phục vụ bất kỳ ở đâu (anywhere), thiết bị thu hình có tính “di động”, có thể “xách tay” (Mobility & Portability)

Song hành với Internet, truyền hình trực tuyến được xem là phương tiện quảng bá thứ 3 sau phát thanh, truyền hình (Internet: The Third Medium of Broadcasting)

Truyền hình số tạo ra khả năng phục vụ bất kỳ khi nào (Anytime): Xem chương trình truyền hình mong muốn không phụ thuộc vào lịch phát sóng nhờ bộ nhớ trong máy thu. Hiện đã có các hình thức: Video theo yêu cầu (VOD – Video On Demand), Video gần theo yêu cầu (NVOD – Near Video On Demand)

Truyền hình số tạo ra khả năng phục vụ bất kỳ đối tượng nào (Anyone). Nhờ khả năng quá lớn của các kênh tín hiệu, truyền hình số có thể phát nhiều chương trình, mỗi chương trình phục vụ một đối tượng khác nhau. Một chương trình truyền hình có thể có nhiều kênh âm thanh: Kênh dành cho người khiếm thị, Kênh dành cho người khiếm thính, Kênh Stereo cho các chương trình ca nhạc, Kênh với các ngôn ngữ khác nhau tuỳ theo yêu cầu sử dụng

Truyền hình số do vậy còn được gọi là “Triple A” (Anywhere, Anytime, Anyone).

Giờ đây, những nguyên lý kinh điển của công nghệ truyền hình tương tự không còn được sử dụng: đồng bộ, điều chế, xen kẽ phổ… Phương pháp thu nhận thông tin về hình ảnh, xử lý, lưu trữ, truyền dẫn, phát xạ, tái tạo lại hình ảnh hoàn toàn khác so với công nghệ tương tự. Phương thức sản xuất cũng khác: sản xuất chương trình trên mạng, lưu trữ trên máy chủ, dựng hình phi tuyến tính…

Và vì thế, chúng ta có một khái niệm mới về phát thanh – truyền hình

KHÁI NIỆM MỚI VỀ PHÁT THANH TRUYỀN HÌNH (nhìn từ góc độ kỹ thuật):

Phát thanh- Truyền hình không chỉ còn được hiểu như một kênh thông tin quảng bá (broadcasting) mà còn được tiếp cận như một kênh thông tin trong diện hẹp (narrowcasting), hoặc tới từng điểm (pointcasting) nhờ các phương tiện truyền thông mới: Cáp, Internet, và các phương thức, dịch vụ mới: webcasting, VOD, podcasting,…

Trước kia phương tiện kỹ thuật công cụ sản xuất chương trình, không đủ khả năng đáp ứng các ý tưởng của khối sáng tác.

Ngày nay, với công nghệ tiên tiến, các bàn trộn số, dựng phi tuyến tính, kỹ xảo 3 chiều…phương tiện sản xuất chương trình đã hoàn toàn có khả năng đáp ứng mọi ý đồ kịch bản

(còn tiếp)






Nhãn:

TRUYỀN HÌNH SỐ: CƠ HỘI VÀ THÁCH THỨC




Truyền hình số mặt đất như của VTC, số vệ tinh như DTH của VTV, truyền hình cáp như của HTV v.v.... đã triển khai ở Việt Nam thời gian gần đây. Nhưng có điều song song với quá trình số hóa đa dạng đến mức phức tạp về các chuẩn công nghệ, truyền hình analog vẫn tiếp tục được các đài đẩy mạnh đầu tư thiết bị từ khâu sản xuất đến nâng vùng phủ sóng. Quy hoạch truyền hình ở Việt Nam cũng giống như bài toán giao thông, lộ trình chưa rõ ràng và thậm chí, đôi nơi, đôi lúc, dường như đó là sự phát triển tự phát...

Truyền hình số là sản phẩm HỘI TỤ CÔNG NGHỆ. Ngoài các ưu thế như đã phân tích ở entry trước, nó còn các đặc điểm nổi bật so với truyền hình truyền thống như

TIẾT KIỆM:

- Tính tích hợp, bản thân nó, đã đồng nghĩa với tiết kiệm.

- Thiết bị số, nói chung, đòi hỏi chi phí khai thác, bảo dưỡng thấp.

- Băng từ ghi tín hiệu số thường có tuổi thọ cao hơn nhiều lần băng tương tự.

- Với công nghệ SFN (mạng đơn tần) có thể tiết kiệm đáng kể tài nguyên tần số (frequency resource).

- Để đạt được cùng một diện tích phủ sóng, công suất máy phát số mặt đất chỉ cần bằng 1/4 công suất máy phát hình tương tự (thấp hơn 6 DB). Trong khi đó công suất máy phát luôn tỷ lệ thuận với giá thành.

- Phân cấp về chất lượng: dịch vụ nào sử dụng cấp chất lượng của dịch vụ đó sao cho kinh tế nhất, hiệu quả nhất

- Một bộ phát đáp (Transponder) trên vệ tinh có thể truyền tải số lượng chương trình truyền hình số nhiều hơn truyền hình tương tự 5-6 lần.

- Một kênh truyền hình mặt đất có thể truyền tải 4-5 chương trình truyền hình số chất lượng cao, trong khi chỉ có thể truyền được 01 chương trình truyền hình tương tự.

Xét trên mọi phương diện, truyền hình số đồng nghĩa với: tiên tiến, tích hợp, tương tác, tiết kiệm.

Nhưng chuyển đổi công nghệ truyền hình từ tương tự sang số đồng nghĩa với một cuộc cách mạng.

Vì nó mới nên không dễ chấp nhận.

Bao nhiêu người lâu nay xài truyền hình không tốn tiền nay lại trả trước.

Bao nhiêu tỉnh thành (kể cả tỉnh mới tách ra như Đắc Nông) đều đầu tư hoành tráng cho thiết bị sản xuất và phát sóng truyền hình analog, bỏ thế nào?

Hiện nay truyền hình số có quá nhiều dạng thức (Format), tiêu chuẩn (Standards) cho từng ứng dụng, từng công đoạn sản xuất chương trình

Do có nhiều tiêu chuẩn, dạng thức, các tổ chức Phát thanh- Truyền hình có cơ hội lựa chọn công nghệ, thiết bị phù hợp với điều kiện thực tế của mỗi nước, và với từng ứng dụng sao cho hiệu quả nhất, tiết kiệm nhất. Song mặt khác cũng gây không ít khó khăn cho việc định hướng đầu tư.

Có thể nói hiện nay, phát thanh truyền hình đang đứng trước cơ hội và thách thức.

Công nghệ hiện đại vừa có tính hội tụ vừa rất đa dạng. Đa dạng về phương thức truyền tải; đa dạng về phương tiện lưu trữ; đa dạng về thiết bị Sản xuất chương trình; đa dạng về phương thức sản xuất chương trình (tuyến tính (Linear Editing) và phi tuyến tính (Non-Linear Editing);.đa dạng về phương thức truyền bá..., phương thức phân phối (đa chiều, đa phương, song phương), đa dạng về phương thức hưởng thụ (thụ động; lựa chọn, chủ động, tương tác, tìm kiếm, tham dự, sáng tạo... (Create);

Truyền hình số mang đến nhiều cơ hội:

+ Đưa truyền hình đến với mọi người, mọi tầng lớp xã hội, mọi nơi, mọi lúc, mọi điều kiện, mọi hoàn cảnh, bằng mọi phương thức

+ Chưa bao giờ PT-TH phát triển phong phú, đa dạng như hiện nay

nhưng có những thách thức:

- Cạnh tranh.

- Đòi hỏi của người xem ngày càng cao: Từ thụ động, chấp nhận, dễ thỏa mãn đến tích cực, tìm kiếm, lựa chọn, sàng lọc;

Truyền hình số mang đến tiện nghi, tiện ích, thuận tiện (Thuận tiện đôi khi còn cần hơn cả chất lượng); mọi lúc, mọi nơi, mọi điều kiện; dễ dàng hơn, nhanh chóng hơn, rẻ hơn.

Truyền hình số phù hợp với sức ép của xã hội công nghiệp: hối hả hơn, năng động hơn, ít thời gian nhàn rỗi hơn. Và yêu cầu nắm bắt thông tin: thường xuyên hơn, liên tục hơn, cập nhật hơn.

Đối mặt với sự đổi thay hay bằng lòng với hiện tại?


Nhãn:

TÁT VÀO TƯƠNG LAI








Tags: chuyennghe



Wednesday January 16, 2008 - 08:11am (ICT)


Nhãn:

HỌ ĐÃ GHI ĐOẠN BĂNG “BẠO HÀNH” NHƯ THẾ NÀO?

Phóng sự truyền hình về bà Quảng Thị Kim Hoa – chủ một cơ sở giữ trẻ tư nhân tại Biên Hòa, Đồng Nai hành hạ trẻ em đã được phát nhiều lần trên sóng truyền hình Đài Đồng Nai và VTV cũng như được phát hành trên nhiều website, trang báo trực tuyến, blog... Đã có những người đặt vấn đề: Liệu phóng viên Đài Đồng Nai có dùng kỹ xảo trong khâu hậu kỳ để tạo hiệu quả hình ảnh, âm thanh? Vì sao một đoạn video phải quay lén, quay xa mà có được âm thanh tốt, không bị tạp âm như vậy?

Xin mời các bạn xem/nghe lại trích 5 giây trong clip này.





Tags: chuyennghe



Tuesday January 22, 2008 - 09:01pm (ICT)


Nhãn:

SAO KHÔNG CHO HỌ “THANH MINH” TRƯỚC KHI KẾT ÁN?




(Thư gửi một người bạn trong friends list)

Tôi không muốn viết thêm những entry “ăn theo” đề tài bà Quảng Thị Kim Hoa mặc dù có rất nhiều vấn đề cần bàn liên quan đến nghiệp vụ báo chí (chẳng hạn vai trò của hình ảnh trong truyền hình, xử lý kết cấu phóng sự, cách thu trực diện các phát biểu trong một phóng sự “nhạy cảm” v.v...) nhưng vì message của bạn và câu chuyện bức xúc của nhóm phóng viên cũng như lãnh đạo phòng thời sự Đài phát thanh – truyền hình Đồng Nai nên phải viết entry này trong lúc khá bận rộn cuối năm.

...

Chuyện bắt đầu khi Đài Đồng Nai nhận được lá thư tố cáo của một nữ khán giả lớn tuổi về điểm giữ trẻ ở phường Quyết Thắng – Biên Hòa, lãnh đạo phòng thời sự đã cử một BTV nữ tìm hiểu sự việc. Quá trình tìm hiểu và lên kế hoạch thực hiện phóng sự cũng tốn thời gian do lá thư không ký tên và những thông tin liên quan đến điểm giữ trẻ này phần lớn là bất lợi cho tác nghiệp.

Việc ghi hình cho phóng sự không phải lúc nào cũng làm được vì camera được đặt từ phòng vệ sinh của bệnh viện, một phòng vệ sinh dành cho nhiều bệnh nhân trong một buồng bệnh, không phải lúc nào phóng viên cũng chiếm không gian này được. Giải quyết đề tài phóng sự này là công việc đột xuất của phòng thời sự và các phóng viên, biên tập viên được phân công họ còn các công việc định kỳ khác. Có thể coi lại bảng nhuận bút hoặc bản tin lưu của Đài sẽ biết trong thời gian từ cuối tháng 12 (khi được phân công đột xuất) đến ngày 11/1 khi thực hiện xong phóng sự, những tác giả này còn làm thêm các công tác gì, hoặc có thể coi lại sổ sách để biết được chiếc camera DV-Cam mà phóng viên Võ Lê Kiệt sử dụng để quay những hình ảnh cho phóng sự được xuất đi phục vụ những nội dung nào, vào thời điểm nào. Đó là chưa kể có nhiều lần phóng viên đến vị trí tập kết và chuẩn bị công phu thì chuyện bạo hành ấy không diễn ra. Và tất nhiên, dù có khùng điên đến mấy, bà Hoa cũng không thể đánh trẻ suốt ngày và có thể đánh đến... chết (như bạn giả định) để họ ghi hình và đây là công việc làm ăn, nên bà Hoa không dại gì đánh trẻ mà để cho cha mẹ các cháu biết.

Cũng xin nói thêm với bạn một chuyện bên lề:Trong quá trình thực hiện phóng sự, sau khi ghi được đoạn băng nói trên, Đài Đồng Nai chỉ mời duy nhất báo Pháp luật thành phố Hồ Chí Minh cùng vào cuộc với mình, cụ thể là anh Minh Chung, phó phòng đã điện thoại gặp anh Đức Hiển, Tổng thư ký tòa soạn báo PLTPHCM để bàn việc hợp tác thông tin (đài phát hôm trước, báo đăng sáng hôm sau). Vào ngày 16/1, sau khi phóng sự được phát trên truyền hình quốc gia làm bàng hoàng dư luận đêm trước, nhiều phóng viên các cơ quan báo chí khác đã về Đồng Nai và một trong những điểm tiếp cận của họ là Phòng thời sự ĐN-RTV. Đó cũng là một ngày bận rộn của anh Hoàng Minh, trưởng phòng, nhưng anh cũng tranh thủ tiếp xúc, cung cấp thông tin và đoạn clip cho các báo bạn. Trong lúc cung cấp đoạn clip để các báo xử lý hình ảnh anh Hoàng Minh có nói: Để làm được phóng sự này chúng tôi đã mất cả tháng trời. Đó là cách nói “lượng hóa” công phu vất vả (giống như một nhà văn nói rằng tác phẩm này tôi viết trong 3 năm thì điều đó không đồng nghĩa với việc ngày nào ông ta cũng dành thời gian để viết tác phẩm ấy). Thông tin này được các báo trích dẫn. Và bài viết của bạn căn cứ thông tin từ các báo kia để đưa ra một điều mặc định làm cơ sở lập luận là trong vòng 1 tháng đó, ngày nào phóng viên cũng chứng kiến cảnh hành hạ nhưng cứ vô tư quay để LỰA CHỌN hình ảnh và âm thanh đắt nhất.

Từ cách hiểu đó, bài viết của bạn mở đầu bằng một lời buộc tội:

“Vì muốn có một phóng sự truyền hình “hot”, nhà báo đã vô tình "im lặng" khi thấy tội ác đang diễn ra trong một thời gian khá dài mà lẽ ra phải ngăn chặn càng sớm càng tốt”.

Và đoạn cuối:

“Vì một phóng sự truyền hình mà để các cháu tiếp tục sống trong vòng tay quỷ dữ thêm một tháng nữa, đó là điều nhà báo có nên làm hay không? Lương tâm con người có cho phép chúng ta hành xử như vậy hay không? Có thể phụ huynh các cháu cảm ơn nhà báo vì đã phanh phui sự thật nhằm đưa kẻ phạm tội vào nhà đá nhưng chắc chắn họ cũng oán trách: “trời ơi, sao nhà báo biết rõ con tôi bị đánh đập dã man như thế mà không báo cho chúng tôi biết sớm mà để con tôi bị hành hạ thêm một tháng như thế?”. Nếu chúng ta là cha mẹ của các cháu đó, chắc chúng ta cũng sẽ oán trách như vậy! Chỉ một tiếng khóc thất thanh của một bé trong phóng sự đã làm chúng ta đau xé lòng, huống hồ để các cháu phải chịu đựng thêm vài tuần để “cô chú quay phim cho hình ảnh chân thực”. Một phóng sự truyền hình hay, xử lý kẻ phạm tội và cứu các cháu nhỏ đang bị nguy hiểm đến tính mạng, chúng ta ưu tiên cái nào trước? Có phải cứu các cháu nhỏ khỏi nanh vuốt ác quỷ phải là ưu tiên hàng đầu?”.

Có lẽ mình không bình luận thêm vì trong các comment từ entry của bạn (mà entry này đã in trên báo) đã có nhiều ý kiến khá sắc sảo.

Tôi chỉ muốn nói với bạn rằng, không có gì khó khăn để kiểm chứng các chi tiết và đó là điều cần phải làm trước khi đưa ra đánh giá của mình. Trong comment vào entry của bạn hôm qua, tôi đã chỉ ra một chi tiết sai khó chấp nhận: tên 2 phóng viên thực hiện phóng sự không có ai là M và Q cả.

Bạn à, hiện thực cuộc sống đâu có đơn giản như những gì mình nghĩ. Khi bắt tay thực hiện phóng sự này, những người thực hiện hầu như không cảm nhận được nó sẽ gây tiếng vang lớn như thế. Họ chỉ làm vì bức xúc và tìm mọi cách để làm cho được. Và để bảo vệ nguồn tin và bảo vệ chính mình, thậm chí họ xin không nhận giải thưởng.

Suy luận của bạn về động cơ tạo phóng sự hot – vô tình hay cố ý – đã làm tổn thương họ. Lập luận của bạn dù nhân danh sự trao đổi hay bình luận cũng hàm ý phê phán họ vô đạo đức.

Bài viết của bạn có góc nhìn lạ trong chuỗi những bài về đề tài này nhưng tiếc quá, bạn không phỏng vấn những người bị mình phê phán (một việc không quá khó khăn) để họ có cơ hội “thanh minh” trước khi bị bạn buộc tội.

------------------------

Ảnh: “Em bé Châu Phi và con kên kên” của Kevin Carter, tác phẩm đạt giải Pulizer. Tác giả bức ảnh đã tự tử vì không chịu nổi những lời thị phi


Nhãn:

LAN MAN HỘI BÁO XUÂN




Hội báo xuân Đồng Nai năm nay tập hợp trên 600 ấn phẩm xuân từ khắp mọi miền đất nước, thành quả lao động trí tuệ của anh em làm báo in từ Trung ương tới địa phương. Trong Hội báo xuân lần này, ban tổ chức cũng giới thiệu những ấn phẩm của các ngành, các huyện, các xã, phường ở Đồng Nai (hình thức tờ tin nội bộ).

Có người nói rằng Hội Báo xuân là một kiểu lễ hội đặc biệt chỉ có ở Việt Nam, không thể tìm thấy ở bất cứ một nước nào trên thế giới và đúng là nó chỉ có ở Việt Nam thật vì Việt Nam là nước duy nhất có báo xuân.

Hội báo xuân cũng tạo ra không khí Tết tưng bừng ra phết!

Vào "hội" cứ như là đi xem cuộc biểu dương lực lượng của các cơ quan báo viết ở Việt Nam sau một năm hì hục làm báo... thường. Cũng có thể nhận diện sự phát triển về số lượng, chất lượng, công nghệ in ấn và đội ngũ báo in ở Việt Nam qua cuộc trình diễn như thế này nhưng khảo sát cho hết cũng mất nguyên cái Tết thôi!

Thấy báo đưa tin nhiều Hội báo xuân ở các tỉnh thành khác mà tiếc. Mình cũng hì hụi lo kinh phí và tổ chức cho Đồng Nai nhưng quên cái vụ PR. Báo Đồng Nai chỉ đưa tin được trên website (vì báo nghỉ Tết đúng ngày khai mạc Hội báo xuân), còn đài đưa được cái tin nhưng không "hoành tráng" như vụ Quảng Thị Kim Hoa, tất nhiên!

Hôm nay, làng blog cũng đang lo Tết nên yên ắng quá, mình tranh thủ quảng bá Hội báo xuân này lên "báo nhà" vậy (cám ơn bác Lê Hoàng cung cấp cho mấy tấm hình, cám ơn các bác chịu khó xem hình)

Image

Sau lúc cắt băng khai mạc...


Image

Ông Nguyễn Phú Trọng là người đàn ông hiếm hoi được lên bìa báo xuân năm nay cùng một cháu gái
Image


Các cháu học sinh vào đọc báo


Image

Bình luận bìa báo là chính!


Image

Gian trưng bày những ấn phẩm xuân của Đồng Nai


Image

Phóng viên Đài đưa tin về Hội báo xuân










Tags: chuyennghe



Tuesday February 5, 2008 - 04:21pm (ICT)



Nhãn:

NGƯỜI GHI ĐƯỢC NHỮNG HÌNH ẢNH CHẤN ĐỘNG




Mùa xuân này Lê Kiệt tròn 30. Mùa xuân này cũng thật đẹp với Lê Kiệt bởi anh và đồng nghiệp vừa lập một chiến tích. Chiến tích ấy, là một tác phẩm đánh động sâu sắc trách nhiem và lương tâm xã hội: vụ bà Quảng Thị Kim Hoa hành hạ trẻ em ở một điểm giữ trẻ tư nhân Biên Hòa. Chiến tích ấy, cũng có thể là món quà nhiều ý nghĩa với cô con gái nhỏ hơn 4 tháng tuổi của vợ chồng anh. Anh đã đồng ý dành cho Thanh Huyền một cuộc phỏng vấn, sau đây là nội dung trao đổi...

Sau sự phẫn nộ của dư luận, anh có nghe những xôn xao của các bạn đồng nghiệp xung quanh việc thực hiện và chọn thời điểm công bố phóng sự điều tra gây bàng hoàng dư luận ấy?

Mình bận túi bụi với bài vở tết nên không để ý lắm. Chỉ nghe BTV đã cùng mình thực hiện phóng sự, nói là một vài đồng nghiệp trách sao không công bố thông tin sớm hơn để tránh cho những đứa trẻ phải chịu đau đớn quá lâu, sớm cứu chúng ra khỏi cái hang ổ man rợ đó.

Và anh thấy thế nào?

Đầu tiên thì cũng buồn và bực. Buồn vì đã từng trải những khó khăn của nghề báo, đáng lẽ ra đồng nghiệp phải hiểu và thông cảm và ủng hộ mới đúng. Bực vì, mình đã cố gắng hết mình, thật sự là không thể hơn được nữa. Vậy mà…

Chị thấy đấy, đã có hình ảnh mà người ta còn cho là mình dùng kỹ xảo, người ta chối phăng như thế. Nữa là không có bằng chứng thì mọi chuyện sẽ thế nào?

Anh có trách những đồng nghiệp đã tỏ ra không hiểu mình không?

Thật ra thì không trách. Buồn thì có buồn nhưng là lúc ban đầu thôi. Bản thân mình, từ khi biết được sự thật ấy, mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày sốt ruột, muốn nhanh nhanh có được bằng chứng xác đáng để chấm dứt chuỗi ngày đau khổ của các em. Mình hiểu và chia sẻ nỗi xót xa của đồng nghiệp và khán giả, đặc biệt là cha mẹ của các bé. Các bạn đồng nghiệp đã rất có lý khi đòi hỏi công bố sớm thông tin. Bản thân mình cũng đã muốn thế… rất muốn thế.

Nhưng nhà đối tượng rất kín đáo. Chị xem phóng sự thì biết rồi đấy. Phải mất nhiều thời gian cho việc khảo sát. Và chỉ tính thời gian đặt máy quay, cũng phải mất khoảng 6 lần mai phục trong 2 tuần.

Khi kết thúc việc quay phim, tôi và biên tập viên đã thống nhất ngay là phải hoàn thành hậu kỳ nhanh nhất để sớm cứu thoát các em. Từ bệnh viện về đến nhà trong buổi quay phim cuối cùng, mình còn nhắn tin cho BTV một lần nữa để nhắc chuyện này.

Mình nghĩ là không ai sốt ruột hơn những người chứng kiến tận mắt sự việc. Mình còn nhìn thấy bà ta đánh trẻ bằng cây 3 vuông, rất dã man, mà ân hận là không thể có được hình ảnh, vì quá xa và vướng tầm nhìn.

Tuy nhiên khá nhiều đồng nghiệp và khán giả lại ủng hộ sự kiên nhẫn của ekip của anh. Họ cho là sự kiên nhẫn, kìm nén là cần thiết, vì nhờ những hình ảnh và âm thanh ấn tượng, mà phóng sự đã không bị chìm đi giữa một rừng thông tin về bạo hành trẻ em gần đây.

Nói chung, hiệu quả lan toả là ngoài sức tưởng tượng của chúng tôi. Lúc bắt tay vào việc, chúng tôi chỉ biết cố gắng làm tròn nhiệm vụ - trách nhiệm của mình. Hình phạt cho tội của bà Hoa, chúng tôi cũng không nghĩ đến. Mục tiêu lớn nhất là đánh động về một thực trạng quá khủng khiếp, để cải thiện cuộc sống của trẻ thơ. Chúng tôi không nhắm vào cá nhân và Hoa.

Anh biết nhân thân, gia đình bà Hoa, nhưng anh vẫn quyết định xuất hiện. Anh không sợ…?

Nói không sợ thì thật ra là dối lòng. Sợ chứ. Giờ tôi vẫn còn lo. Nhưng có một chi tiết khiến tôi không thể làm khác. Bà cụ đã đồng ý cho tôi phỏng vấn ấy, cũng đã rất lo lắng bị trả thù. Khi làm phóng sự, tôi đã động viên bà rất nhiều. Không có bà thì những điều chúng tôi nói sẽ rất chủ quan. Bà là nhân vật rất quan trọng trong phóng sự của chúng tôi, là người duy nhất chịu trả lời phỏng vấn. Tôi đã nói với bà, nếu không ai dũng cảm, thì xã hội này sẽ thế nào? Và cuối cùng thì bà đã đồng ý, như mọi người đã thấy, đồng ý cho chúng tôi quay trực diện và không dùng kỹ xảo che khuôn mặt. Nhân vật của tôi làm được vậy, thì sao tôi lại né tránh. Tôi né tránh thì làm sao còn dám gặp lại bà.

Điều gì là khó nhất trong khi ekip của anh thực hiện phóng sự điều tra đó?

Đó là quá trình phục để quay phim. Chúng tôi rất lo sợ bị phát hiện. Vì chúng tôi đã mai phục khá gần, đã phải đóng vai người này người kia hỏi han tìm hiểu xung quanh hàng xóm. Thật ra có lúc chúng tôi cũng đã tưởng gia đình bà Hoa phát hiện ra những bất thường. Quá trình thu thập thông tin ấy làm chúng tôi rất căng thẳng.

Nếu đuợc xử lý lại, anh có làm khác?

Tôi nghĩ là không. Trong hoàn cảnh ấy, trong sự hối thúc của thời gian như thế, không thể xử lý khác hơn được.

Điều gì làm anh không hài lòng nhất khi thực hiện phóng sự?

Không phải là không hài lòng, mà buồn lòng. Tôi nhận ra, sao nhiều người vô cảm như vậy. Chúng tôi rất khó khăn trong việc thuyết phục các đối tượng trả lời phỏng vấn. Họ kiện quyết không trả lời. Những người chịu trả lời là những người ở địa bàn khác cả đấy.

Anh nghĩ làm điều tra có khó?

Khó chứ. Nhưng mà tính toán kỹ thì sẽ bớt khó.Và khâu tính toán thì còn có cả ban biên tập sau lưng mình mà. Không lo lắm đâu. Ngoài ra được trải nghiệm cảm giác lo lắng, sợ hãi cũng thú vị lắm. Làm các dạng phóng sự khác, không có được cảm giác đặc biệt đó đâu!

Anh nghĩ sao về nhận định các phóng viên trẻ bây giờ ngại những vấn đề gai góc?

Không, tôi không nghĩ thế. Là vì chưa gặp chuyện thôi. Vụ bà Hoa, tôi nghĩ nếu được phân công, không phóng viên nào từ chối. Và có thể các anh chị khác còn làm tốt hơn chúng tôi nữa ấy chứ. Tôi nghĩ, có biểu hiện tiêu cực, phóng viên chúng tôi sẵn sàng lao vào và ai cũng sẽ cố gắng làm tốt nhất trong điều kiện của mình.

Có phiền toái gì không sau khi anh được nhiều người biết đến?

Không có gì phiền toái. Chỉ có niềm vui. Vui vì mình đã làm tròn một nhiệm vụ, làm được một việc có ý nghĩa.

***

Mùa xuân này là một mùa xuân đặc biệt với gia đình Lê Kiệt. Mùa xuân này cũng là mùa xuân đặc biệt của các bé được cứu thoát khỏi cảnh bạo hành… Vẫn còn đi ở trọ, phải gồng gánh cả gia đình nhỏ bằng lương phóng viên nhưng hy vọng, ý nghĩa lớn của phóng sự đã thực hiện sẽ đốt lên trong lòng Lê Kiệt ngọn lửa nhiệt tình yêu nghề trong hành trình đi tới.

------------

Image

Ảnh trên: chân dung Võ Lê Kiệt (ảnh do Kiệt cung cấp), dưới Phóng viên Lê Kiệt đang ghi hình cuộc phỏng vấn (ảnh do Kim Tuấn chụp)



Blog Page

Comments

(17 total) Post a Comment

hông thấy bóng dáng bà.. Huyền!

Saturday January 26, 2008 - 12:36pm (ICT) Remove Comment

thx...1 entry rat y nghia

Saturday January 26, 2008 - 01:38pm (CST) Remove Comment

Rất cám ơn và ngưỡng mộ Lê Kiệt. Chúc bạn vững bước trên con đường đã chọn của mình. Nhờ Tú chuyển lời giúp.

Saturday January 26, 2008 - 12:38am (EST) Remove Comment

Không hiểu tại sao người ta lại có những ý kiến phản đối quá gay gắt về"đạo đức nghề nghiệp"của hai phóng viên thực hiện phóng sự.Vụ hai vợ chồng chủ quán phở Đức-Phương là một bằng chứng,dư luận cho rằng chỉ xử Đức tù treo là chưa"thỏa đáng".Vậy ai dám chắc rằng các phóng viên không kiên nhẫn ghi được hình ảnh và âm thanh trung thực thì sẽ xử được "đúng tội"bà Hoa.
Sắp tới dư luận còn chờ đợi sự nghiêm minh của pháp luật đến thế nào?Sự việc chưa dừng lại ở đây đâu thế mà người ta vội "kết luận lương tâm nhà báo".

Saturday January 26, 2008 - 01:00pm (ICT) Remove Comment

Hoan nghênh pv Lê Kiệt và đồng nghiệp. Ai trách họ thì thật không thấu tình đạt lý.

Saturday January 26, 2008 - 01:43am (EST) Remove Comment

Cho Hằng đăng bài này trên Báo chí với Trẻ em nhé! Tác giả Cù Thanh Huyền có đúng không ạ?

Saturday January 26, 2008 - 01:47pm (ICT) Remove Comment

Anh Kiệt trả lời hay quá!

Saturday January 26, 2008 - 02:13pm (ICT) Remove Comment

Thật ngưỡng mộ sự dũng cảm của các bạn! Còn những ai trách các bạn, thật sự họ chưa hiểu hết những khó khăn của nghề.

Saturday January 26, 2008 - 02:44pm (ICT) Remove Comment

Chúc mừng Lê Kiệt và cám ơn bạn về phóng sự!

Saturday January 26, 2008 - 03:33pm (ICT) Remove Comment

anh Kiệt giỏi quá !

Saturday January 26, 2008 - 05:26pm (ICT) Remove Comment

Thật rất cần những anh hùng không gươm đao như thế này!

Saturday January 26, 2008 - 05:39pm (ICT) Remove Comment

@ Huy: Bà Huyền phỏng vấn đó em! (bài này anh mượn không phải của anh)
@ VangAnh: Cám ơn nhiều.
@ Sa Kỳ: Hôm nào anh xuống nhậu
@ Bằng Lăng: Chuyện hiểu lầm thôi. Anh post bài phỏng vấn này lên cũng để góp phần giải tỏa
@ Toro: Đồng ý với Toro!
@ Hằng: Để mình hỏi Cù Huyền
@ Mai: Chị Huyền phỏng vấn cũng hay nữa chứ!
@ Tuấn: Tuấn tranh thủ có cơ hội đi làm phóng sự ngoài cho vui.
@ Bố Cu Hưng: Lê Kiệt còn phải lên học anh Đức Hiển nhiều chiêu nữa
@ Toại: HÔm nào về BH anh giới thiệu anh Kiệt cho em.
@ Huỳnh: Lời khen này chắc Kiệt vui lắm đấy!

Saturday January 26, 2008 - 07:26pm (ICT) Remove Comment

Anh Tú cho em gửi lời cám ơn sâu sắc đến Lê Kiệt, Kiệt biết em đó (đã gặp nhau ở một phóng sự nóng hồi đầu năm 2007). Em cũng cám ơn những câu hỏi của chị Huyền, và cám ơn anh nữa. Đa tạ,

Saturday January 26, 2008 - 09:40pm (ICT) Remove Comment

Anh Lê Kiệt có là bờ lóc gơ hong? Cho xin địa chỉ để nhào dzô làm quen.

Saturday January 26, 2008 - 10:20pm (ICT) Remove Comment

Đang ăn cơm tối, đọan phim xuất hiện . Buông chén cơm nghẹn không nuốt được . Hãi hùng quay sang hỏi con gái năm nay 19 tuồi, hồi bé đi học con có bị đánh không . Con bảo, mẫu giáo bị nhốt trong nhà tắm . Lớp 3 bị thầy đánh 10 roi . Hốt hỏang sợ hãi đông cứng như cục nước đá . Hỏi tại sao, con an ủi , chuyện hồi bé mà mẹ, qua rồi . Vẫn cố hỏi lý do, con buộc phải nói cái lý do lãng nhách. Cố hỏi tại sao không về nói với cha mẹ, con bảo, không biết ! Ai sẽ bảo vệ trẻ thơ ?

Saturday January 26, 2008 - 11:41pm (ICT) Remove Comment

@ Chị Crystal: NGày nào hai đứa nhà em học về, em cũng phải dùng hàng loạt câu hỏi, rải rác trong buổi tối, câu xa câu gần, để biết rõ tình hình của con ở trường. Cô của cháu và em còn luôn phảixem kỹ từng cm trên cơ thể cháu, khi tắm vào buổi chiều. Có dấu hiệu gì là hỏi rõ nguyên do. Sợ lắm chị ơi!
Có những chuyện vô lý lắm mà đều xuất phát từ việc cô thầy chẳng quan tâm lắng nghe gì cả: ví dụ con bé lớn học lớp 3, có hôm về kể là cháu bị trừ điểm học tập vì trưa không ngủ. Em hỏi cháu sao con không ngủ thì cháu bảo là con đang bị cảm thế này, nghẹt mũi quá, cứ nằm xuống là không thở được nên con không thể ngủ! Em lại hỏi sao con không nói lý do với cô. con bé trẻ lời: con có nói nhưng mà cô bảo, không thanh minh thanh nga gì hết! Hehe!
Còn với cô mẫu giáo của thằng cu, thì ngoài việc quan tâm đến cô, còn phải xa gần báo cho cô biết là con mình "cực khôn" chuyện gì nó cũng biết, cũng kể tỉ mỉ với ba mẹ. THỉnh thoảng phải nhá cho cô thấy bằng chứng đàng hoàng... Không tránh hết được, vì các cô đánh thành "quán tính" rồi. Nhưng dù sao thì cũng kiềm chế những khi có thể, hoặc không dám quá nặng tay.
Con em bảo, ở trường, các bạn kháo nhau là, cô "sợ" ba mẹ bạn Sao KHuê nhất... Tiếng xấu nhỉ. Nhưng con mình an toàn và các bạn của con mình cũng đỡ hơn, là tốt rồi...
Hôm qua em đi học. Trên đường gặp một chị, ngày xưa dạy mẫu giáo trường bé Sao KHuê. Chị là giáo viên 20 năm trong nghề, kể nhiều chuyện "cười khóc" lắm chị ơi! Nhưng chưa viết được vì ngại gây phiền phức cho chị ấy. Vài bữa nữa chị ấy chuyển công tác rồi, em sẽ kể!

Saturday January 26, 2008 - 04:50pm (PST) Remove Comment

Cảm ơn các nhà báo Đồng nai !
Tôi giận điên người khi thấy hình ảnh chúng hành hạ trẻ em như những con vật.
Có một điều thật đau lòng, qua hai vụ những kẻ lòng lang dạ thú đó hành hạ trẻ em,người ta thấy những người xung quanh, quá nhiều người sợ hãi , né tránh không tố giác cái xấu, cái ác hàng ngày, hàng giờ diễn ra trước mắt .Và còn nhiều người nữa, sợ và không sợ làm ngơ , cho qua...
Nó chứng tỏ đạo đức xã hội, luật pháp của chúng ta có vấn đề. Bộ máy chính quyền cơ sở yếu kém mới dẫn đến tình trạng người ngay sợ kẻ gian.
Thật lòng mong các nhà báo, phóng viên chúng ta phản ánh sâu rộng vấn đề này tuyên truyền , cổ suý trong dân gian cho một điều đã rất cổ lỗ ngày xưa mà một thời chúng ta đi học vẫn được dạy " Nhớ câu kiến ngãi bất vi..."

Monday January 28, 2008 - 08:45am (ICT) Remove Comment

Nhãn: